- Tổ cha đứa nào hái trộm bưởi của bà! Quân ăn cướp chứ không phải là người nhé. Bà mà bắt được bà thì xé xác chúng mày ra!...
Tiếng chửi của bà
Kiên cất lên gay gắt, dồn dập. Hôm nay cây bưởi trước cổng bị bọn trẻ
con nghịch ngợm mà hái trộm mấy quả. Vì những quả này ở phía ngoài, dấu
bẻ cành hãy còn, vì vậy mà bà Kiên biết được. Ở cái làng này người ta
nghe tiếng chửi của bà đã quen, nên cũng chẳng ai chú ý. Ít khi ai dám
đối đầu với bà, vì bà là người điêu ngoa nhất làng mà, cho đến bây giờ
thì kể vẫn chưa có đối thủ nào xứng mặt và xứng tầm. Vì bà chửi nhiều
đến nổi thuần thục thành những điệp khúc có vần có điệu. Khi vắng tiếng
chửi của bà thì người ta lại nhớ, như thấy thiếu thiếu một cái gì đó...;
mặc dù bà nổi đóa mà cố sức chửi bới, gào thét nhưng vẫn không thấy ai
đến nhận là thủ phạm cả. Có lẽ mấy trái bưởi của bà giờ này đang làm
trái bóng cho một trận cầu nảy lửa của lũ trẻ ở một góc nào đó.








