Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Giấc mơ kỳ lạ



Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta gặp những hiện tượng thần bí không thể giải thích nổi. Đó là những câu chuyện mà bản thân trải qua hoặc chứng kiến, là sự thực một trăm phần trăm. Thường thì giấc mơ chỉ lặp lại những sự kiện diễn ra trước đó, và nó giống với những gì trong thực tế. Nhưng nếu giấc mơ đó lại có trước khi sự việc xẩy ra thì thế nào? Đó quả là một hiện tượng kỳ bí mà bản thân tôi từng trải qua. Một giấc mơ tình yêu, nó liên quan đến thần giao cách cảm mà những người yêu thương nhau mới có được.

Hồi đó chỗ tôi làm việc gần nơi mà D trọ học, vì vậy mà chúng tôi quen biết rồi yêu nhau. Một thời gian sau, vì công việc mà tôi phải chuyển đến làm một nơi khác cách đó gần hai mươi cây số. Khi ấy vì mới yêu nhau nên tôi chưa biết nhà của D và cũng chưa bao giờ đến nhà nàng cả. Trước khi chia tay, D đeo vào tay tôi chiếc vòng để làm kỷ niệm.

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Bên ánh Lửa hồng


Người đời thường nói “Tức cảnh sinh tình”, kể cũng thật đúng và thi vị. Mùa đông lạnh giá, lại mưa phùn lất phất càng khiến cho con người hoài cảm. Điều mà người ta dễ liên tưởng nhất trong lúc này là bếp lửa hồng, một hình ảnh thân thương nay đã đi vào quá vãng. Hình ảnh đó tượng trưng cho quá khứ và lịch sử, ấm nồng như những tình cảm mà người ta trao nhau, như sự sống bất diệt nơi chốn nhân gian. Những câu chuyện tình bên bếp lửa hồng ấm cúng, càng điểm tô thêm những sắc màu huyền thoại lung linh. Lửa là khởi nguồn của văn minh nhân loại, và cũng khơi lên mạch cảm xúc yêu thương nơi con người.
Mối duyên ở đời đôi khi không tuỳ thuộc vào thời gian mà người ta quen biết hay sống bên nhau. Vì tình cảm cũng như đốm lửa, chỉ có thể bùng cháy khi có cùng mạch cảm xúc. Những ngày Phương sống ở nơi đó không nhiều, đôi khi nhớ lại như là giấc mộng thoáng qua. Khoảng thời gian chỉ hơn một tháng đó đã để lại thật nhiều kỷ niệm và tình cảm khó phai.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Không có Đảng đâu được như ngày hôm nay


Lời dẫn: Từ nay Minh Văn mở thêm chuyên mục mới Dân Đen Lý Sự nhằm gửi tới quý vị. Nội dung là những lời đối đáp thông minh, dí dỏm của người dân (Dân Đen) với đám Lâu la và Quan chức Cộng Sản. Hòng giúp người dân cất lên tiếng nói nhỏ bé của mình trong một xã hội mà quyền tự do ngôn luận vô cùng thấp kém như Việt Nam.
 Ở Việt Nam chúng ta có một tầng lớp người thấp cổ bé họng nhất gọi là Dân Đen. Về lý thì đúng ra họ phải là người làm chủ đất nước như Hiến Pháp quy định, nhưng sau khi cướp đươc chính quyền thì bị đảng Cộng Sản gạt ra bên lề. Từ đó Dân Đen sống vật vờ, trở thành đối tượng để đảng bóc lột và đè đầu cưỡi cổ. Họ không có tiếng nói gì trong xã hội, khi gặp chuyện oan ức mà đi kiện thì lại lâm vào cảnh “con kiến kiện củ khoai”, cho nên tiền mất tật mang. Đã vậy nào có được yên thân, Dân Đen luôn bị Lâu la Cộng Sản theo sát như hình với bóng để mà dân vận, có muốn tránh cũng không được.
Một lần Dân Đen đang mua hàng ở chợ thì gặp Lâu La Cộng Sản, hắn vỗ vai Dân Đen rồi cười nhăn nhở:
- Này nhá, ông thấy rồi đó. Chợ búa đông đúc, hàng hoá vật phẩm phong phú. Không có đảng Cộng Sản thì đâu được như ngày hôm nay?

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Nhân Dân làm là chủ yếu

Cho đến giờ này, có lẽ ai cũng đã hiểu cái nền dân chủ mà đảng Cộng Sản ban phát cho dân tộc Việt Nam là thế nào rồi. Nó oái ăm, tức anh ách, ngược đời và...ngẹn ngào lắm. Câu khẩu hiệu này đã nổi tiếng từ lâu “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”. Mới nghe qua đã thấy rõ cái “quyền làm chủ” của nhân dân là hữu danh vô thực. Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, còn nhân dân thì chẳng nắm quyền gì cả, nhưng lại là người...làm chủ? Liệu có ai tin được điều đó không?
 Đảng đưa ra các chủ trương chính sách. Nhà nước điều hành và quản lý. Còn thì nhân dân là người phải nai lưng ra làm. Vậy thành ra người dân  phải nuôi toàn một lũ ăn hại sao, đã thế chúng còn cướp bóc và tham nhũng nữa? Chưa đủ, nếu nhân dân mà lên tiếng phản đối thì lập tức sẽ bị những kẻ ăn bám đó đàn áp và bỏ tù. Hỏi có còn nghịch lý nào lớn hơn không?

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Đi thăm Nhà Thơ

Đã hẹn với nhà thơ Trần Đức Thạch từ lâu mà tôi vẫn chưa đi thăm được. Ngưỡng mộ cũng vì ông là một người yêu nước, với những vần thơ khát vọng tự do - điều mà văn học nước nhà vẫn hằng khắc khoải. Cũng bởi lẽ đó mà ông phải ngồi tù 3 năm, vì đã dám cất lên tiếng nói sự thật bằng những vần thơ cháy bỏng. Vậy là thân phận nhà thơ được khắc hoạ ngay giữa chốn đời, bởi một chế độ nhà nước kiểm duyệt văn học nghệ thuật vào loại hà khắc nhất thế giới - chế độ Cộng sản. Vì đang thời gian quản chế nên ông thuê một căn nhà nhỏ ở vùng núi miền tây xứ Nghệ, cách nhà những 80 km để mà sống gần gũi với thiên nhiên. Vì vậy mà bạn bè hay những người quan tâm đến nhà thơ, nếu muốn đến thăm thì phải vượt thêm chặng đường dài này.

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Những kẻ huyễn hoặc mọc rêu


Trong lịch sử loài người, chưa có trang sử nào đau thương và đẫm máu hơn trang sử Cộng Sản, và cũng chưa có chế độ nào ngược đời phi nhân như vậy. Nhưng điều lạ lùng là từ xưa tới nay không có một chế độ nào tự ca ngợi bản thân hơn thế cả. Đảng Cộng sản cầm quyền và lãnh tụ của họ bao giờ cũng vĩ đại ngất trời qua hệ thống truyền thông độc quyền duy nhất, vì vậy mà nhân dân là kẻ thấp hèn và luôn phải phục tùng chế độ. Đảng Cộng sản tự ca ngợi bản thân như một nhu cầu để tồn tại và lừa dối người dân. Để đến nỗi, thế giới thì người ta đã phát triển văn minh giàu mạnh, còn đất nước Việt Nam vẫn mãi nghèo nàn lạc hậu. Nhìn quanh, người ta đã bay trên bầu trời tự do, trong khi mình đã phủ đầy rêu phong.
Không chỉ duy nhất Việt Nam, mà ở tất cả các quốc gia Cộng Sản đều như vậy, vì họ có cùng một mô hình. Sự huyễn hoặc lừa dối là khởi nguồn của mọi chế độ Cộng Sản, và cũng là cách thức để họ tồn tại, hòng che dấu sự sai trái phi nhân.

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

Nhưng có nghĩa gì đâu?

Thế gian không có cái gì sinh ra vô nghĩa cả, mọi thứ vốn đều hữu ích đối với cuộc đời này. Không có cái gì tự nhiên mất đi, mà chỉ chuyển từ trạng thái vật chất này sang trạng thái vật chất khác mà thôi. Những vật vô tri vô giác còn có ích, huống chi con người, vậy nên chúng ta sẽ hãnh diện khi được đóng góp công sức nhỏ bé của mình cho xã hội. Nhưng cũng bất hạnh và chua xót dường bao, khi mà những thứ sinh ra vốn hữu ích lại không được thực thi quyền lợi, mà lại còn bị giam hãm cầm tù. Thật là lãng phí và ngược đời biết bao?
Tại một vườn thú nọ, có hai mẹ con Lạc Đà được nuôi nhốt để cho khách tham quan. Cùng với nhiều loài vật khác, hai mẹ con chú chỉ được sống trong một không gian hạn hẹp với  hàng rào kẽm gai vây quanh. Hằng ngày, chúng chỉ được nhìn và khao khát thế giới tự do qua những chiếc gai sắt sắc nhọn vô cảm.