Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Công Lý ở Việt Nam

Khi nền dân chủ đã được xác lập, những người thực thi pháp luật một cách sai trái và bất công  hôm nay sẽ phải đền tội trước Nhân dân và sự thật. Tôi tin rằng Công lý phải được thực thi ở Việt Nam”.
                                                    (Trích lời của Luật Sư Nguyễn Văn Đài)
-------------------------------------o0o-----------------------------------------

Quyền Lực thay vì Pháp Luật
Một xã hội lành mạnh đúng nghĩa thì Pháp Luật là phương tiện duy nhất được sử dụng để điều chỉnh các mối quan hệ của con người, cũng như những tranh chấp phát sinh trong đó. Pháp luật là ý chí chung của cộng đồng, vì thế nó là thứ quyền lực cao nhất và duy nhất được phép đại diện cho cộng đồng dân cư đó.
Một nhà nước Pháp quyền là hình thức duy nhất hợp pháp trong thế giới dân chủ ngày nay. Nó nêu bật vai trò làm chủ của nhân dân trong việc quản lý xã hội và hạn chế đến mức thấp nhất những bất công sai trái do bộ nhà nước có thể gây ra cho người dân.

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Hoài vọng Bạch Đằng Giang

Trận chiến Bạch Đằng
Lịch sử mấy ngàn năm của dân tộc, hễ có sự xâm lăng bờ cõi của giặc phương Bắc thì lại có anh hùng hào kiệt nổi lên chống lại, thời nào cũng vậy. Dân tộc Việt chúng ta tự hào về điều đó.
Nay giặc ngoại xâm phương bắc lại xâm chiếm bờ cõi, chiếm biển đảo và gặm nhấm đất liền của tổ quốc. Giặc ngang nhiên bắt bớ và bắn giết ngư dân nước Việt mà nhà nước không làm được gì để bảo vệ lãnh hải và người dân của mình. Giới cầm quyền trong nước không có một Ngô Quyền anh dũng mà chỉ thấy toàn lũ Việt gian bán nước Kiều Công Tiễn, một lòng cấu kết với nhau dâng Biển Đông cho giặc. Đã vậy còn nhẫn tâm đàn áp nhân dân mình biểu tình phản đối quân xâm lược. Ngày xưa tinh thần chống ngoại xâm của tiền nhân ta khôn ngoan, dũng mãnh biết bao!

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Ánh Dương ngày mới

Quy luật lịch sử
Khi một chế độ xã hội đã hết vai trò lịch sử thì phải lùi vào sân khấu chính trị để nhường chỗ cho một chế độ xã hội khác tiến bộ và phù hợp hơn với hoàn cảnh mới. Mỗi chế độ chính trị có một vai trò nhất định trong việc giải quyết những vấn đề nội tại của xã hội đó trong một giai đoạn lịch sử nhất định. Vì thế cần có sự thay đổi thể chế chính trị cho phù hợp với hoàn cảnh lịch sử. Đó là quy luật tất yếu của quá trình phát triển lịch sử nhân loại.
 Tương ứng với mỗi thời điểm lịch sử thì phải có một chế độ chính trị - xã hội phù hợp để thực hiện những nhu cầu bức thiết và không thể thiếu của xã hội đó. Vì thế việc cố tình níu kéo sự tan rã của một chế độ xã hội đã hết vai trò lịch sử là việc làm vô nghĩa và trái với quy luật. Việc làm đó chỉ gây thiệt hại to lớn cho đất nước và dân tộc, cũng như tạo thêm những bất công và đau khổ cho người dân. Việc tồn tại một chế độ xã hội với mô hình lạc hậu, phản dân chủ sẽ mang lại nhiều hệ luy tai hại cho đất nước. Nó kìm hãm sự phát triển và tiến bộ của một đất nước, tách rời khỏi thế giới văn minh tiến bộ. Chưa kể, để bào chữa cho một thể chế chính trị sai trái và phi nhân tính, những kẻ cầm quyền tiến hành các thủ đoạn tuyên truyền lừa dối nhằm ngu dân và các biện pháp đàn áp phi pháp khác. Bản thân chế độ độc tài đối lập với công lý và tự do, vì thế mà các tội ác đã không ngừng gia tăng để cấm đoán và trói buộc các giá trị tiến bộ.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Chính Trị hà khắc dữ hơn cả Hổ

                                     

Một lần Khổng Tử đi qua Thái Sơn, thấy có người phụ nữ ở trước nấm mồ khóc lóc vô cùng thảm thương. Ông bèn bảo Tử Lộ ra hỏi nguyên nhân, người phụ nữ ấy nói: "Bố chồng bị hổ ăn thịt, chồng bị hổ ăn thịt, bây giờ con trai cũng chết trong miệng hổ, thì không đau lòng sao được?". Khổng Tử hỏi: "Sao các ngươi không dọn đi ở chỗ khác nhỉ?". Người phụ nữ nói: "Ở đây không có chính trị hà khắc, không có áp bức bóc lột, nên bị hổ ăn thịt cũng không dọn đi". Khổng Tử nghe xong nói với các học trò của mình: - Các trò hãy nhớ lấy: “Chính trị hà khắc dữ hơn cả hổ”.
Câu nói này của Khổng Tử là sự tổng kết chính trị đen tối, đời sống dân chúng bấp bênh thời Xuân Thu. Chính là nhằm vào nền chính trị hà khắc và tàn bạo đương thời. Nguyên là thời kỳ này, các chư hầu tranh giành nhau, nội chiến liên miên. Chiến tranh đã làm cho vô số người dân vô tội phải bỏ mạng, sản xuất nông nghiệp bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hơn thế nữa, thuế khóa không ngừng tăng cao để đáp ứng nhu cầu xa hoa của tầng lớp thống trị. Đời sống chính trị hà khắc tàn bạo, nhân dân phải chịu lầm than khổ cực và cuộc sống điêu linh. Vì thế mới có câu chuyện kể trên. Điều đó cũng chứng tỏ rằng: Nhu cầu về một xã hội tốt đẹp và nhân ái của người dân vượt cả nhu cầu về vật chất.

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Cù Huy Hà Vũ - Bản án cho chế độ

Phiên tòa ô nhục và người chiến sĩ tự do


Tiến sĩ Vũ tại phiên tòa
Dư luận trong và ngoài nước đã biết nhiều đến vụ án phúc thẩm xét xử Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ tại Hà Nội sáng ngày 02/8/2011, với tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước XHCN”. Đây là vụ án thu hút được sự chú ý của đông đảo những người yêu tự do – công lý, gây nên nỗi bức xúc và phản đối mạnh mẽ từ mọi tầng lớp nhân dân đối với hệ thống tư pháp của nhà cầm quyền. Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, một con người yêu nước, một chiến sĩ tranh đấu cho tự do, dân chủ tại Việt Nam đã bị chính quyền trả thù hèn hạ trong một phiên tòa được giàn dựng. Người con của nhân dân đã bị áp giải bởi lực lượng an ninh đông đảo của chế độ trong suốt quá trình diễn ra phiên tòa, nhưng anh luôn nằm trong vòng tay yêu thương của đồng bào mình và những người yêu tự do, công lý.

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Trọng dụng Hiền Tài

Thực tiễn lịch sử các quốc gia xưa cũng như nay đã chứng minh rằng: Được nhân tài thì đất nước thịnh vượng, được người tài thì sự nghiệp phát đạt. Những ví dụ để minh chứng cho điều này thì nhiều không kể xiết.

Tam cố Thảo Lư
Hán Cao Tổ Lưu Bang, chức nghiệp của bản thân vốn không phải là lớn. Nhưng do ông dùng được được những người tài giỏi như Trương Lương, Tiêu Hà, Hàn Tín nên đã thành sự nghiệp, thống nhất được Trung Nguyên. Nước Trịnh thời Xuân Thu là một nước nhỏ yếu, nhưng do dùng được Tử Sản làm tướng mà suốt mấy chục năm trong ngoài yên ổn. Việt Vương Câu Tiễn do trọng dụng được các quan thượng đại phu là Văn Chủng và Phạm Lãi nên mới làm cho nước Việt cường thịnh và phục được thù, tiêu diệt nước Ngô. Tề Hoàn Công do dùng được Quản Trọng nên mới hội họp được 9 nước chư hầu, làm nên nghiệp Bá. Lưu Bị nhờ có Gia Cát Lượng nên mới thực hiện được việc chia ba thiên hạ...

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Hình Pháp và chữ Tín của người xưa

   Chúng ta đang sống trong một chế độ độc tài hoang tưởng, vì thế mà đầy rẫy những điều phi lý và nực cười. Chế độ Cộng sản không khác Phong kiến là mấy, thêm vào đó là sự hà khắc và phi nhân, khiến cho người dân phải gánh chịu bao nổi bất công ngang trái. Từ nay Minh Văn ra mắt độc giả Chuyên mục Chuyện xưa - Chuyện nay, với mong muốn phản ánh hiện thực xã hội đầy nghịch lý và bất công đó
--------------------------------------o0o---------------------------------------

      Thời Chiến Quốc, năm Tần Hiếu Công thứ 6 (năm 350 trước công nguyên), Thương Ưởng nhận chức Tả thứ trưởng ở nước Tần, nắm quyền quân sự và chính trị nên đã quyết định ban bố biến pháp (sửa đổi pháp lệnh của Nhà nước). Mệnh lệnh đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng vẫn chưa ban bố. Nguyên do là ông sợ dân chúng không tin vào lệnh này. Thương Ưởng liền cho dựng một cây cột gỗ cao ba trượng ở cửa Nam thành đô của nước Tần, bố cáo rằng ai có thể chuyển cây gỗ đó đến cửa Bắc sẽ thưởng 10 cân vàng. Dân chúng đều cho đó là chuyện quái lạ nên không ai dám động tay để chuyển cây gỗ đi. Tiếp theo Thương Ưởng lại tuyên bố: “Người nào chuyển được cây gỗ đó sẽ được thưởng 50 cân vàng”. Liền lúc đó có một người chuyển cây gỗ đến cửa Bắc. Và thế là người đó hiển nhiên được thưởng 50 cân vàng. Sau đó Thương Ưởng hạ lệnh ban bố biến pháp. Kết quả là ông ta đã đạt được thành công lớn vì được dân chúng tin theo. 

      Muốn biến đổi thì trước hết phải làm cho dân chúng tin vào sự biến đổi đó. Ở đây, Thương Ưởng đã khéo léo lấy lòng tin của dân chúng để làm tiền đề cho sự thay đổi pháp lệnh của mình. Kỳ thực, tất cả các quyết sách của quốc gia, việc gì cũng cần đến lòng tin và sự ủng hộ của dân chúng. Người xưa đã coi trọng vai trò của người dân, đề cao pháp luật và tín nghĩa trong việc quản lý đất nước như vậy. Đó là một bài học sâu sắc và có ý nghĩa to lớn cho hậu thế.