Mới sáng sớm mà khí hậu đã bắt đầu nóng nực, bến xe Giáp Bát giờ này tấp nập như mắc cửi. Mấy người bán dạo miệng liến thoắng mời chào, đám phe vé thì túm lấy bất cứ ai đi qua mà chèo kéo, rồi kẻ đi người tiễn ồn ào. Trong dòng người hối hả, thấp thoáng vài bóng đồng phục nhân viên phòng vé đi lại vội vàng. Tiếng loa thông báo giờ xe chạy thi thoảng lại vang lên, rồi người ta mua vé, tìm gọi nhau ý ới không ngớt. Nắng đã bắt đầu chiếu lên những chiếc dù bán hàng, hắt xuống nền xi măng thành những bóng tròn to. Đám đông chen lấn, càng làm cho không khí buổi sáng mùa hè trở nên ngột ngạt. Những hành khách ngồi trên xe thì chờ đợi, mong sớm khởi hành để được hưởng cái không khí thoáng đãng của làn gió mát khi xe chạy.
Người thanh niên bận sơ mi trắng, dáng điệu thư sinh bước lên chiếc xe khách tuyến Hà Nội - Vinh. Sau phút lưỡng lự, anh ngồi vào chỗ ghế trống bên cửa sổ, rồi với tay cuốn tấm rèm che cửa kính lên để có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài. Trên xe, nhiều người tựa lưng vào thành ghế mà ngủ gật gà, người thì chóp chép nhai bánh mỳ, một cô gái đang cho con bú, đứa bé mắt tròn đen láy, miệng ngậm đầu vú, tay túm lấy vạt áo mẹ mà day day. Anh là sinh viên Luật khoa năm cuối, hôm nay được nghỉ lễ mấy ngày nên hẹn người yêu về thăm. Đã mấy tháng rồi hai người không gặp nhau, tình cảm chỉ có thể gửi gắm qua những dòng thư chan chứa. Lúc này, hình bóng yêu thương của cô cứ đeo bám lấy tâm trí anh.

