“Nhà
trọ thể thao”, ấy là biệt hiệu khu trọ hồi ấy của chúng tôi. Dãy nhà
trọ được chia thành 5 phòng rộng đều nhau, tôi cùng một cậu sinh viên
nữa rủ nhau thuê căn phòng ở đầu hồi. Phía trước là khoảng sân rộng tiếp
giáp với con ngõ của khu phố. Đối với chúng tôi, cái sân này là một
không gian tự do quý báu, nơi diễn ra những trận cầu nảy lửa vào mỗi
buổi chiều. Vì nhà được xây theo kiểu cũ nên có cả bậc thềm rộng, khán
giả lẫn trọng tài thường ngồi cả ở đây để mà giám sát và cổ vũ cho trận
đấu.
Với cánh sinh viên xa nhà, trọ học đã trở thành cuộc sống thường nhật. Các
bạn thành phố được học gần nhà thì lại ước muốn có cuộc sống như chúng
tôi. Trọ học là một cuộc sống thú vị, tuy phải nếm trãi nhiều khó khăn
thiếu thốn vì phải sống xa gia đình. Khó khăn về chỗ ở và phương tiện
sinh hoạt, thiếu thốn tình cảm của những người thân. Nhưng bù lại có sự
gắn kết tình cảm của những con người đang sinh sống xa quê. Ở trọ cũng
như hành quân đánh trận, tiện đâu ở đấy, khi cần lại dời đi ngay, nhiều
khi còn quên mang theo cả những vật dụng thiết yếu nữa. Vì hoàn cảnh
phải vậy, cũng là để thuận tiện hơn cho chuyện học và công việc mà thôi.
Điều quan trọng là phải có sự thống nhất ý kiến của các thành viên cùng
thuê trọ, vì mỗi người học ở một trường khác nhau. Yếu tố cuối cùng
không thể thiếu, đó là giá cả hợp lý, phải làm sao để tất cả đều chấp
nhận được.


