Những người có
tài năng xuất chúng mà còn nhỏ thì người ta vẫn gọi là thần đồng. Họ hoàn thành
sự nghiệp từ khi còn rất ít tuổi, đó là các hoạ sĩ, nhà thơ, nhạc sĩ, nhà toán
học...; tỉ lệ thần đồng là rất hiếm, họ chỉ chiếm một phần nhỏ trong cuộc sống
chúng ta. Những thần đồng thì dường như sinh ra đã có tài năng thiên bẩm, khác
hẳn người thường. Tài năng kiệt xuất của họ làm nên những đóng góp to lớn cho
nhân loại. Sự nghiệp của các thần đồng là phi thường, vì họ làm được những việc
mà người thường không thể làm nổi. Cứ thế mà suy, thì ở Việt Nam ta cũng có
một loại thần đồng được gọi là “Tuyên giáo”. Những thần đồng này được đào tạo
có hệ thống và xuất xưởng với số lượng lớn. Họ cũng làm được những việc phi
thường mà người thường không làm nổi, đó là biến cái sai thành cái đúng. Các
cán bộ tuyên giáo này làm cho cả nước Việt Nam tin rằng “Chủ nghĩa Cộng Sản là
chân lý duy nhất đúng”. Họ nói hay đến nổi ở Việt Nam người dân vẫn gọi những cán bộ
tuyên giáo này là chim (hót hay như chim).
Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013
Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013
Kể tiếp về Mùa Cưới
Con người ta nếu có “duyên” thì gặp gỡ rồi yêu nhau, nhưng để thành vợ
thành chồng thì quả là phải có “duyên nợ”. Chỉ có duyên trời run rủi không thôi
thì cũng chưa đủ, mà phải như có nợ với nhau từ kiếp trước vậy. Vì rằng khi người
ta yêu thì chỉ trao cho nhau cái hay cái đẹp, còn nếu là vợ chồng lại phải gánh
chịu những nổi khổ của nhau. Vì vậy mà để sánh duyên kết thành đôi lứa thật không
dễ dàng chút nào, người ta gọi là song hỷ quả cũng không sai. Lúc này ai cũng mừng
cho đôi uyên ương đã vượt qua muôn trùng sóng gió để thuyền tình cập bến bờ hạnh
phúc.
Duyên trời run rủi mà nên vợ nên chồng. Nhiều khi họ gặp nhau ở một nơi
xa lắc, chẳng phải quê hưởng bản quán mà lại nhanh chóng nên duyên. Trong khi
nhiều đôi hai bên gia đình gần gũi, sớm tối bên nhau mà cũng không thành đôi được.
Đó chẳng phải là tại duyên phận sao? Các cụ ta xưa, trải qua cả ngàn năm mà đúc
kết nên hai chữ nhân duyên cũng thực tài tình. Trong bài hát giao duyên (Quan họ
Bắc Ninh) có đoạn:
Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013
Mùa Đông năm cũ
Khi lá thu vàng không còn rơi, mùa mưa cũng đã qua đi, ấy là lúc những cơn
gió heo may mang theo hơi lạnh tràn về. Cảm nhận thời tiết giao mùa khiến lòng người
xốn xang, như dự cảm những đổi thay của đất trời đang đến. Nó khiến cho ta xúc động
bồi hồi, bởi sự quen thuộc hàng ngày đang mất đi, để thay vào đó là những điều
mới mẻ khiến con người phải thích nghi. Không khí đã bắt đầu hanh khô, thịt da
người như se lại bởi giá lạnh, và rồi mùa Đông đã về - những mùa Đông năm cũ.
Như cánh chim tìm về tổ ấm, nhìn những chiếc lá Bàng co ro bên vệ đường
càng khiến lòng người tha hương da diết hơn trong buổi chiều Đông. Cái thay đổi
thời tiết đột ngột của buổi giao mùa chẳng mấy ai có thể lường trước được. Mải
mê với công việc và mới hôm qua đây thôi đang nắng ấm chan hoà, thế rồi sáng
nay trời đột nhiên chuyển lạnh, những cơn gió thổi tung đám bụi bên đường, cây
cối ủ rủ thê lương.
Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013
Quả Trứng và cái Chai
Nhiều người vẫn cho rằng, tự do dân chủ rốt cục cũng sẽ đến với đất nước
Việt Nam
như một quy luật tất yếu, như trái cây chín trên cành rồi sẽ rụng xuống vậy.
Quan điểm đó không sai, sớm hay muộn thì chế độ độc tài cũng phải chấm dứt, để
trả lại sự tự do cho người dân Việt Nam. Nhưng nếu chúng ta không tranh
đấu thì điều đó sẽ không đến sớm, đất nước vẫn phải ngập chìm trong đau thương
vì mất dân chủ, người dân sẽ còn lâu mới biết đến các quyền con người. Tự do –
dân chủ sẽ đến với dân tộc chúng ta, nhưng sớm hay muộn là do chúng ta quyết định,
hãy là những chiến sĩ dân chủ tiên phong, thay vì chỉ thụ động ngồi chờ thời khắc
lịch sử đó.
Nhiều chiến sĩ dân chủ đã phải xả thân tranh đấu với chế độ độc tài, và
ít nhiều họ đều phải chịu sự mất mát hy sinh. Người thì bị ngồi tù và đánh đập,
người thì phải hy sinh tình cảm riêng tư cùng nhiều thiệt thòi khác. Họ làm như
vậy không phải vì dại dột, càng không phải để trở thành anh hùng hay vĩ nhân, mà
là để đòi lại quyền làm người cho bản thân và dân tộc. Ấy thế nhưng lại có nhiều
người, ngày thường thì quỵ luỵ tâng bốc kẻ độc tài, nay lại mỉa mai những người
dân chủ rằng:
Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013
Không Kỷ Luật nữa
Những thói quen hành xử mà trở thành nét đẹp thì người ta vẫn gọi đó là
Văn hoá. Có Văn hoá giao thông, văn hoá học đường, văn hoá từ chức, văn hoá sân
cỏ...; mỗi vùng đất hay quốc gia lại có những nét văn hoá mang đặc trưng riêng,
tựu trung lại thì từ “Văn hoá” vẫn dùng để nói về cái hay cái đẹp ở đời. Nhưng
quả thực thế gian không có cái gì là tuyệt đối, vì rằng vẫn có xứ sở sản sinh
ra những nét văn hoá kỳ cục, thậm chí là trái ngược với những gì nhân loại vẫn
hằng quan niệm.
Có một xứ sở gọi là “Cộng hoà xã
hội chủ nghĩa Việt Nam”.
Tại đây là cái nôi sản sinh ra những kỷ lục văn hoá ngược đời, khiến cho rất
nhiều người phải giật mình vì bị sốc (ta vẫn hay gọi là “Sốc Văn hoá”).
Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013
Bất bình cái bọn Thế Giới
“Thế gian vạn sự bất như thường”,
đó là một triết lý sống hay mà nhiều người hằng theo đuổi, nhất là trong bối cảnh
đương thời. Quan niệm ôn hoà tuyệt diệu này cũng được nhiều bậc thức giả ẩn dật
lựa chọn, vì nó mang lại sự yên ổn và thanh thản trong tâm hồn. Như vậy không chỉ
người sở hữu chủ thuyết mà cộng đồng nhân loại cũng được hưởng thái bình. Lối ứng
xử đó rất tốt và đáng được khuyến khích, khen ngợi. Tuy nhiên trong một số trường
hợp người ta không thể tránh khỏi bất bình, vì sự việc diễn ra quá đổi vô lý. Đến
lúc đó thì chúng ta cũng nên bỏ quá cho những bậc thức giả đã trót lựa chọn triết
lý “Thế gian vạn sự bất như thường”, vì thực ra họ cũng là những con người. Mà đã
con người thì ai cũng phải có tình cảm đời thường cả.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






