Đã gần đến tết nguyên đán, vậy mà năm nay trời vẫn còn rét dữ. Tuy thức giấc từ lâu, nhưng ông Vương còn nằm nán trong chăn ấm một lúc, lắng nghe tiếng sương rơi lộp bộp và gió rít nhẹ ngoài mái hiên. Bữa nay là tết ông Táo, vì vậy mà ông phải dậy sớm hơn thường lệ.
Với tay lấy chiếc áo dạ khoác lên người, rồi trong khi vẫn còn xuýt xoa vì lạnh, ông đi ra mở cửa.
Cánh cửa rít lên kẽo kẹt, gió lạnh bất giác ùa vào, khiến ông rùng mình mà đưa tay cài vội hàng khuy trước ngực. Đêm qua sương giá, đám cây trước sân cành lá ủ rủ hắt hiu, nhưng chúng vẫn âm thầm nhẫn nại, chờ đợi cái thời tiết ấm áp của mùa xuân sắp tới để mà đâm chồi nẩy lộc.
Cánh cửa rít lên kẽo kẹt, gió lạnh bất giác ùa vào, khiến ông rùng mình mà đưa tay cài vội hàng khuy trước ngực. Đêm qua sương giá, đám cây trước sân cành lá ủ rủ hắt hiu, nhưng chúng vẫn âm thầm nhẫn nại, chờ đợi cái thời tiết ấm áp của mùa xuân sắp tới để mà đâm chồi nẩy lộc.
Thấy chủ thức dậy, chú Chó cúc ngoáy tít cái đuôi ngắn cũn mà lon ton quấn theo dưới chân, một lúc nó lại chui vào ổ rơm ở góc thềm mà nằm cho ấm; tuy vậy, đôi mắt long lanh như hai hạt nhãn vẫn linh động dõi theo từng hoạt động của chủ. Ông Vương chậm rãi đi ra vườn, rồi dừng lại dưới gốc cây Quýt mà ngắm nghía. Những quả Quýt lúc này đỏ mọng, sà xuống nặng trĩu. Sương sớm còn đọng trên cành, khiến cho bàn tay lạnh buốt khi chạm vào. Ông nâng niu, chọn cắt được vài cành đẹp để bày lên ban thờ. Lúc này đầu óc ông cũng đang nhẩm tính những món đồ sẽ mua, vì chút nữa đây còn phải đi chợ sắm sửa mọi thứ cho lễ tiễn đưa ông Táo về trời.

