Lẽ thường, danh
phải đi đôi với thực, nội dung thì phải đáp ứng được hình thức. Trái với
đó thì có nghĩa là trí trá và bịp bợm, điều mà tiền nhân vẫn gọi là “Hữu danh vô thực”
vậy. Ví như một con người không có tài cán gì cả, nhưng lúc nào cũng
khoe khoang với mọi người là mình giỏi giang xuất chúng. Hoặc có kẻ
ngoài miệng thì lúc nào cũng nói mình làm việc thiện, nhưng bên trong
lại làm toàn những chuyện tàn ác xấu xa. Quý vị hãy cùng nhau xem, đảng
Cộng Sản ở nước ta có thuộc hạng đó hay không?
Việt Nam
ta dưới thời Cộng Sản, người dân toàn được chứng kiến những sự giả dối
và bịp bợm. Đến nổi dân ta đã nhiễm cái thói xấu đó tự lúc nào mà không
hay, dẫn đến rối loạn hành vi ứng xử và suy thoái giống nòi. Nói về thực
trạng đó, các nhà cách mạng Dân chủ thời nay tuyên bố: “Khắc
phục nạn suy thoái kinh tế do chế độ Cộng Sản để lại không khó, mà khó
nhất là thay đổi nhận thức và hành vi của người dân đã bị băng hoại”. Mà mấu chốt của căn bệnh rối loạn hành vi này là sự gian dối và chủ nghĩa hình thức.
Điều đó có nguyên nhân sâu xa từ cách thức hành xử của người Cộng Sản.



