Nhân loại tự cổ chí kim, hễ có đàn áp và kìm kẹp từ phía cầm quyền
thì sẽ có sự kháng cự công khai hoặc âm thầm của người dân. Mức đối kháng cao
nhất là vùng lên lật đổ chế độ áp bức để tự giải phóng. Nhưng vì quyền lợi ích
kỷ, có những chế độ độc tài vẫn không chịu nhìn nhận bài học lịch sử đó, trong
đó có cả trường hợp đảng Cộng Sản ở nước ta. Họ quên rằng, ngay cả chế độ tàn
bạo như nhà Tần mà vẫn không thể nào tồn tại được khi nhân dân đã chán ghét,
căm hận.
Tần Thủy Hoàng đã kết thúc nội loạn 550 năm thời Xuân Thu - Chiến
Quốc, thống nhất Trung Quốc. Công trạng đó có thể nói là vĩ đại trong lịch sử.
Nhưng tiếc thay, ông ta đã thực hiện pháp chế tàn bạo theo đường lối chuyên
chế, hình phạt tàn khốc, khiến cho cả nước trở thành một nhà giam lớn. Cuốn “Hãn thư, hình pháp chí” ghi chép: “Thời
nhà Tần, rào lớn chặn đường, nhà tù thành chợ”. Cho thấy sự tàn bạo và hà
khắc của chế độ đương thời. Kết quả là nổ ra cuộc khởi nghĩa Trần Thắng - Ngô
Quảng. Cả nước giống như đống củi khô xếp đầy, nay được ngọn đuốc châm vào và
ngay lập tức bùng lên khí thế đốt cháy cánh đồng, dẫn đến các phong trào nông
dân nổi dậy khắp nơi. Trong đó lớn mạnh nhất là phong trào của hai lãnh tụ Lưu
Bang, Hạng Vũ. Hai vị này đã mang quân tiến vào Hàm Dương để lật đổ nhà Tần
chuyên chế. Như vậy, một vương triều lớn mạnh nhất Trung Quốc đã bị lật đổ chỉ
sau 15 năm tồn tại. Do đó, chúng ta có thể thấy rõ một quy luật rằng: Sự răn
đe, áp chế chỉ khiến dân chúng phục tùng bề ngoài, nhưng trong thâm tâm họ vẫn
âm thầm chống lại chế độ tàn bạo đương quyền. Khi điều kiện chín muồi, đa số
nhân dân sẽ vùng lên lật đổ chế độ nhà nước bạo ngược đó.


