Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

Một vụ Đấu Tố

Thế kỷ 21, năm 2011, tháng x, ngày y...
Buổi sáng tại trụ sở uỷ ban nhân dân Phường, thuộc một huyện ngoại thành Hà Nội.
Mới 7h 15 phút, người ta đã nghe rõ tiếng loa phóng thanh phường oang oang: “A lô, a lô...chúng tôi xin thông báo cùng bà con tổ dân phố. Hôm nay ngày y tháng x, tại trụ sở UBND phường có diễn ra buổi xét xử của quần chúng nhân dân đối với đối tượng phản động Nguyễn Văn A về hành vi xuyên tạc đường lối Xã hội chủ nghĩa và tuyên truyền nói xấu các đồng chí lãnh đạo đảng, nhà nước. Mong bà con có mặt đông đủ để chứng kiến buổi họp nói trên...”
Không khí tại trụ sở Uỷ ban nhân dân Phường nóng dần lên. Đám người tụ tập mỗi lúc một đông, nhiều kẻ mặt đỏ ngầu vì rượu đang khạc nhổ và chửi bậy để khởi động cho một buổi đấu tố tưng bừng sắp diễn ra. Đoàn người mà theo lời của chính quyền địa phương thông báo là hàng trăm quần chúng Nông dân hiền lành chân chất, vì bức xúc với hành vi “phản động” của đối tượng Nguyễn Văn A nên đã có mặt để kể tội và vạch trần âm mưu của các thế lực thù địch.

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Những nổi niềm Xuất Khẩu

Còn nhớ hồi tôi làm việc tại một trung tâm đào tạo Lao động, nơi đây chủ yếu tập trung những người công nhân chuẩn bị đi lao động nước ngoài. Họ học thêm ngoại ngữ, tiếng của đất nước mà mình sẽ đến để làm việc. Một số khác học nghề để đợi đến ngày được đi xuất khẩu, mà họ thường gọi là “ngày bay”. Đó là cái đích cuối cùng nhưng là khởi điểm cho một hành trình lao động nặng nhọc và nhiều trắc ẩn nơi xứ người. Tuy gian khổ là vậy, nhưng đối với những người lao động xuất khẩu Việt Nam, thì đó là cái ngày tự do của cuộc đời họ, ngày thoát khỏi sự đói khổ và lừa dối nơi quê nhà. Họ chấp nhận bị bóc lột để được thoát khỏi sự bóc lột.
Trung tâm cách thủ đô Hà Nội chừng độ 30 km về phía tây, toạ lạc trên một khuôn viên rộng chừng 1 ha. Kinh phí xây dựng do Chính phủ Pháp tài trợ cho Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. Cơ ngơi thì khang trang bề thế, nhưng trong đó lại chứa đựng những số phận và nổi niềm trắc ẩn của người lao động, những con người là nạn nhân của một hệ thống buôn người do nhà nước độc tài chủ trương.

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

Thư gửi em

 Hỡi em yêu dấu nhất đời                                                                           
Em là biển cả
Anh là ánh trăng...
Trăng vàng êm ả
Biển dịu dàng muôn tiếng hát ca
Trong dòng tình ái bao la
Đâu là bến đợi đâu là niềm mong?
Nhớ thương chan chứa cõi lòng
Mà thêm lưu luyến cả dòng thời gian
Vì ai xa cách muôn vàn
Vì đâu ai oán cung đàn hỡi em?
Ở đâu kỷ niệm êm đềm
Của ngày xa vắng mênh mang cuối trời
Như bao dòng nước chơi vơi
Tình ta là cả cuộc đời dần trôi...

Biển tình muôn nổi xót xa
Phải chăng là ánh trăng ngà trên cao?
Nửa đêm lấp lánh ngàn sao
Gió về gợi nhớ thêm vào tâm can
Hoa dạ hương nở sớm vội tàn
Để thêm thương nhớ chẳng an trong hồn

Rồi một sớm mai kia thức dậy                                  
Trong vườn xưa sẽ nở rực trời
Những bông hồng đỏ xinh tươi
Như bao sóng mắt của người ta yêu
Bình minh hay ánh trời chiều
Đều mang mong đợi một điều – nhớ thương
Giọt sầu cay đắng còn vương
Giọt sầu rơi rụng nẻo đường xa xôi
Thời gian kia vẫn dần trôi
Mang theo tất cả quãng đời của em
Đây hàng tơ liễu nhẹ êm
Tóc bay theo gió yếu mềm đáng yêu
Dáng em nho nhỏ yêu kiều
Để anh phải nhớ thương nhiều khôn nguôi

Vì xa cách để rồi yêu dấu
Biết tìm đâu bến đợi hỡi người?
Đây vầng trăng sáng muôn nơi
Đây ngàn biển cả xa vời lung linh
Lòng ta là cả biển tình
Gửi người yêu dấu tươi xinh cuối trời.

                                                                                                         Hà Nội 05/4/1996

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

An Cư chẳng có - Lạc Nghiệp cũng không

Cổ nhân có câu: “An Cư Lạc Nghiệp”. Thật vậy, dù người ta có làm gì, ở đâu thì trước tiên phải có nơi ăn chốn ở đàng hoàng, kế đó mới có thể ổn định và phát triển sự nghiệp. Đó là chân lý và lẽ thường xưa nay, cũng là một quan niệm về cuộc sống nhân sinh của chúng ta vậy.
Một dãy phòng trọ của Công Nhân
ở quận Bình Tân - TP.Hồ Chí Minh
Việt Nam ta, kể từ đảng Cộng Sản cai trị đã mấy mươi năm. Đây là đảng của giai cấp Công Nhân và nhân dân lao động, giai cấp được coi là tiên phong cách mạng. Theo đó mà suy, thì người lao động ở Việt Nam bây giờ thực sự giàu có và hạnh phúc, đặc biệt là người Công Nhân. Sự thực lại trái ngược với điều đó, khi mà người Công nhân phải sống thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Những điều kiện tối thiểu để đảm bảo cho cuộc sống của họ không hề được đáp ứng: Đó là nơi ở và việc làm. Họ phải bươn chãi để tự tìm kiếm công việc, tự lo chỗ ở cho mình với một mức lương hạn hẹp. Bởi vậy mà sự an cư, lạc nghiệp của người Công Nhân còn lắm nổi gian nan.