Ngày trước, các hội
đoàn của nhà nước Cộng Sản có một kiểu sinh hoạt tập thể gọi là “Hái
hoa dân chủ”. Tương tự như hình thức bắt thăm, người nào bắt trúng lá
thăm nào thì cứ thế mà làm theo những gì đã được ghi trong đó. Ví như
bài hát hoặc câu hỏi chẳng hạn. Bài hát thì thường là ca ngợi đảng bác,
câu hỏi thì đại loại như: Đảng ta thành lập ngày nào, ý nghĩa của công
cuộc cải cách ruộng đất ra sao, ai là tổng bí thư đầu tiên của đảng...;
Hình thức sinh hoạt này thường thấy nhiều nhất ở đoàn thanh niên và
thiếu niên nhi đồng. Nhưng các cháu nhi đồng mới chính là những người
giúp chúng ta hiểu được thế nào là “Hái hoa dân chủ”. Vì trẻ con bao giờ
cũng nói thật, nó trong sáng hệt như tuổi thơ lung linh vậy.
Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013
Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013
Điềm báo Diệt Vong
Triều đại Cộng Sản
(sau đây gọi là Triều Sản) tính đến nay đã tồn tại gần 70 năm. Năm ấy
(1945) thế giới hỗn mang, thiên hạ đại loạn, thừa cơ tiên đế liền dấy
binh mà lập ra triều sản. Triều đại mới định ra hai lá đại kỳ làm quốc
hiệu, lá thứ nhất có hình búa liềm (thực tế là dùng để đập đầu và cắt cổ
thiên hạ), lá thứ hai có hình vàng sao (dân gian gọi là vàng mắt). Giới
sử học thì gọi đây là “cuộc cách mạng ăn may”, vì chỉ với mấy cây mã
tấu cùng gậy gộc mà giành được chính quyền từ tay phát xít Nhật có trang
bị tàu bay, xe tăng và đại bác. Nguyên là lúc này quân Nhật đã đầu hàng
đồng minh, không còn bụng dạ nào đánh nhau nên đã rút hết quân. Thừa
thắng xông lên, triều sản tung hô rằng đây là cuộc cách mạng long trời
lở đất, có một không hai trong lịch sử.
Ban đầu người dân
cũng tin theo, vì nhà sản nói là họ đại diện cho giới cần lao để đấu
tranh cho hạnh phúc muôn dân. Nhưng với thời gian, họ mang cái chủ nghĩa
“Mác – Lê” vào áp dụng, nước Việt từ đó lầm than, muôn lần cực khổ
hơn xưa. Nghe thiên hạ nói, đây là một thứ chủ nghĩa hoang tưởng và
ngược đời. Tự do dân chủ thì không thấy đâu, chỉ thấy một triều đại độc
tài tàn ác hơn Kiệt – Trụ xưa. Lòng dân oán thán ngút trời, đã nhiều lần
toan khởi nghĩa nhưng đều bị dập tắt. Những lãnh tụ xuất sắc thì bị bắt
giam và đày ải. Triều đình sống xa hoa trên mồ hôi xương máu của nhân
dân, trong khi bá tánh phải chịu muôn vàn oan khuất đắng cay.
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013
Xuân Tiên Rồng
Hỡi đất nước muôn năm rạng rỡ
Dựng nền hạnh phúc thái bình
Một phương hùng cứ quang minh lẫy lừng
Kể từ các vua hùng dựng nước
Cho cháu con hưởng phước dài lâu
Giang sơn gấm vóc một màu
Trống đồng giục giã bể dâu sá gì
Quyết giữ vững âu nền độc lập
Cõi tiên rồng xây đắp từ nay
Bánh chưng cùng với bánh dày
Tết vui phong tục đó đây rỡ ràng
Từ đây mỗi dịp xuân sang
Đào hoa đua nở mai vàng thắm tươi
Đào hoa đua nở mai vàng thắm tươi
Cháu con hồ hởi vui cười
Dâng lên tiên tổ ngàn đời sắc xuân
Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
Thương nhau như thế bằng mười giết nhau
Chỉ còn mấy ngày
nữa là đến tết nguyên đán, màn sương bàng bạc che phủ xóm làng một ngày
cuối Đông. Không gian yên tĩnh ru mọi người chìm trong giấc ngủ say
nồng. Bấy giờ là 5 giờ sáng giờ địa phương. Người dân chợt choàng tỉnh
bởi âm thanh chát chúa phát ra từ những chiếc loa công cộng công suất
lớn. Người ta càu nhàu rồi kéo lại chiếc chăn ấm vừa bị tung ra vì giật
mình. Những người già vốn bị bệnh mất ngủ, mới chợp mắt được một lúc
cũng bị đánh thức, đành phải nằm chịu trận cho đến sáng. Trận oanh tạc
âm thanh bắt đầu bằng bài nhạc hiệu Hồ Chí Minh đẹp nhất tên người,
sau đó là bản tin nhà nước được mở to đến nổi không ai có thể làm ngơ,
cho dù giấc ngủ đang quyến rũ họ. Phần cuối là thông báo của Ủy ban nhân
dân về lịch nông vụ, cùng nhiều thông báo “quan trọng” khác. Buổi phát
thanh sáng thường kéo dài một giờ đồng hồ, ngày nào cũng như vậy.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




