Tạo hoá gieo chi cuộc hí trường
Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương
Dấu xưa
xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường
(Thăng Long
Thành hoài cổ - Bà Huyện Thanh Quan)
Cách
nay gần 200 năm, Bà Huyện Thanh Quan đã xúc cảm mà làm bài thơ trên. Để rồi mượn cảnh tả tình, nói đến sự
biến đổi của thời cuộc mà suy ngẫm về nổi đoạn trường của đời người. Đó là tình
cảm của một con người cô đơn trước thời thế loạn li mà hoài vọng đến cảnh cũ
người xưa, về lẽ thịnh suy, được mất ở đời. Đây cũng là tâm trạng chung của
những bậc thức giả khi nghĩ về thời gian, chứng nhân của bao biến đổi, về số
phận của con người trước đấng siêu nhiên vô tận.
Đã lâu không
gặp lại người bạn cũ, cũng có thể gọi là đồng nghiệp vì anh làm việc cùng cơ
quan với tôi trước đây, tuy công việc có khác nhau. Chúng tôi là đôi bạn tri
kỷ, có thể cảm thông và trao đổi với nhau đủ thứ chuyện trên đời. Trước đây,
tuy làm việc cùng nhau không nhiều, nhưng đó là khoảng thời gian đủ để kết
thành đôi bạn tâm giao. Rồi tôi và anh mỗi người một nơi, đã có biết bao đổi
thay kể từ dạo đó. Thi thoảng chúng tôi mới gặp lại nhau, từ đó mà cảm
nhận được sự gian truân và biến đổi bất kỳ của đời người. Chỉ có tình bạn là
còn mãi với thời gian, là chứng nhân của cuộc sống nơi chốn nhân gian. Hoàn
cảnh sống đã khác, khoảng cách về địa lý và không gian cũng đổi thay, tình bạn thì
vẫn mãi như xưa. Mừng vui hội ngộ và cùng nhau hàn huyên nơi ngôi quán bình dị,
chuyện đời chuyện người hòa vào giữa chốn nhân gian.