Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Nỏ Thần của người Việt

Những ai từng biết đến sự tích Nỏ Thần An Dương Vương thì đều hiểu rằng: Đó là hình tượng ẩn dụ về tính đoàn kết và lòng yêu nước của người Việt, điều kiện tiên quyết để tạo nên sức mạnh vô địch chống mọi kẻ thù xâm lược. Và điều đó đã được người xưa hình tượng hoá bằng biểu tượng Nỏ Thần bất hủ. Mất đi sự đoàn kết và lòng yêu nước là mất đi sức mạnh của một dân tộc, cũng như mất đi Nỏ Thần quý báu đó vậy.
Chuyện kể rằng: Sau khi An Dương Vương xây thành Cổ Loa, thần Kim Quy trao cho ông một chiếc móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Chiếc Nỏ Thần được tướng quân Cao Lỗ chế tạo thành công, với cái lẫy được làm từ móng chân của thần Kim Quy. Nỏ Thần có thể bắn một lần được hàng trăm mũi tên và bách phát bách trúng. Chiếc nỏ lớn và rất cứng, phải là người lực sĩ mới giương nổi. An Dương Vương quý chiếc nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng để gần bên cạnh.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Người Nhạc sĩ tài hoa và những dư âm

Mấy hôm trước, một lần tôi tình cờ vào trang mạng nghe được bài hát Chân trời tím của cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Bài hát đã mang một không khí tình yêu lãng mạn vào khung cảnh chiến trường đầy ác liệt cam go của đất nước Việt Nam trước năm 1975, thêm vào đó cả sân khấu được bài trí toàn màu tím đã gây một ấn tượng khó phai trong tôi. Cái cơ duyên trong cuộc đời nhiều khi lại bắt nguồn từ những sự tình cờ như thế. Vì rằng thường thì người ta yêu mến bài hát vì nó phù hợp với tâm trạng, mà ít khi để ý tác giả là ai, cho đến khi có một sự kiện nào đó. Thì ra nhạc sĩ Trần Thiện Thanh cũng là tác giả của nhiều bản tình ca nổi tiếng mà tôi ưa thích hồi trẻ như: Anh về với em, Chuyện hẹn hò, chiếc áo bà ba, Lâu đài tình ái, Lời tình viết vội...; đến lúc này thì tôi thực sự dành hẳn tình cảm ngưỡng mộ cho người nhạc sĩ tài hoa này.
Có một điều thú vị là tôi đã nhầm lẫn tên gọi khi thấy trên các trang mạng ghi là: Nhật Trường – Trần Thiện Thanh. Lúc đó tôi không hiểu lắm, cứ nghĩ đây là tên của hai người hát chung hoặc là hai nhạc sĩ đồng sáng tác. Quả là mình đã lầm, vì thực ra đây chỉ là tên của một người, cùng là của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Vì khi trò chuyện với chị Dáng Thơ (dangtho.blogspot.com) bên Australia thì mới được chị cho biết điều này. Nhật Trường là nghệ danh mà nhạc sĩ Trần Thiện Thanh sử dụng khi ca hát và biểu diễn. Rồi chị Dáng Thơ lại gửi email cho tôi thông báo về buổi nhạc hội tưởng niệm cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh tại Úc Châu mà chị cũng là người tổ chức. Lúc này thì tôi mới hiểu rõ hơn về người nhạc sĩ tài hoa Trần Thiện Thanh.

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Thanh Niên Việt Nam "Phản động" hết cả rồi

Tình cảm xuất phát từ con tim là thứ tình cảm chân thực và lay động lòng người nhất. Ở đó không có sự giả dối hay khiên cưỡng, mà là một thứ tình yêu thuần khiết đáng trân trọng. Và đó cũng là tình yêu chân chính nhất mà con người có được. Tuổi trẻ là tuổi của say mê ước vọng, cũng giống như tình yêu ban đầu, luôn cháy bỏng và sáng trong. Chỉ cần biết tuổi trẻ dành tình yêu cho ai, thì chúng ta sẽ thấy được chân lý nằm ở đâu. Vậy thì thanh niên Việt Nam bây giờ yêu cái gì, và yêu ai? Câu trả lời chắc chắn sẽ làm cho đảng và nhà nước Cộng sản thất vọng. Thanh niên bây giờ không yêu chủ nghĩa Cộng sản, không yêu đảng và Bác Hồ, trong tình cảm của họ không có chỗ cho những khái niệm sai trái và lỗi thời đó. Mà họ yêu một thứ khác: Đó là những sản phẩm Văn hóa đến từ các nước Tư bản phản động và bóc lột (Theo như cách gọi của đảng Cộng sản).
Những con người đến từ các quốc gia tư bản “Phản động” đó có một sức lôi cuốn lạ kỳ, từ ngoại hình cho đến phong cách và tài năng biểu diễn. Họ đã làm cho các fan Việt bị mê hoặc và thần tượng đến phát cuồng.
Bae Yong Joon
- ngôi sao điện ảnh Hàn Quốc
Hàn Quốc là một quốc gia ở Đông Á, có nền văn hoá gần gũi với Việt Nam. Vì có một xã hội tự do, sung túc mà đời sống tinh thần ở xứ này cũng nở rộ và phát triển mạnh mẽ. Các sản phẩm điện ảnh hay âm nhạc của xứ sở Kim Chi đã được công chúng khắp nơi trên thế giới đón nhận và hâm mộ, trở thành sứ giả văn hoá của đất nước Hàn Quốc. Đó là niềm hạnh phúc và tự hào của một dân tộc, vì các giá trị văn hoá của mình được thế giới biết đến rộng rãi. Ở Việt Nam thì khán giả đặc biệt yêu thích các ngôi sao nghệ thuật Hàn Quốc, hơn cả Nhật Bản – là một đất nước châu á khác cũng có nền điện ảnh và âm nhạc phát triển không kém. Cũng có thể lý giải hiện tượng này, vì người Hàn Quốc có lối ăn mặc và suy nghĩ phù hợp với con người Việt Nam, vì vậy mà họ dễ nhận được sự đồng cảm.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Xây dựng Cộng Sản chủ nghĩa


Nếu như họ hứa vài trăm năm hay một ngàn năm nữa xây dựng thành công Chủ nghĩa Cộng sản thì còn có chút hy vọng, đằng này cứ đằng đẵng một cách vô thời hạn như thế. Thử hỏi làm sao người dân có thể chịu đựng nổi? Trong khi đó những bất công và sai trái luôn hiện hữu hằng ngày hằng giờ? Cuộc sống của con người thì có giới hạn, ai có thể chờ đợi để xây dựng thành công cái chủ nghĩa quái đản đó chứ? Đã hơn 60 năm kể từ khi đảng Cộng sản cướp chính quyền, cho đến bây giờ họ vẫn loanh quanh “quá độ” để đưa đất nước đi lên Chủ nghĩa Xã hội. Tốt nhất là họ hãy thú nhận trước lịch sử và nhân dân rằng: Chủ nghĩa Cộng sản là hoang tưởng, và con đường họ đang đi là sai lầm. Họ nên tự giải thể chế độ độc tài sai trái để tránh thêm những đổ vỡ và mất mát cho dân tộc Việt Nam.

Mặt Trăng hay Sao Hoả thì loài người cũng đã biết được hình dạng và thành phần cấu tạo, còn chủ nghĩa Cộng sản thì không ai biết mặt ngang mũi dọc thế nào cả. Chính vì thế mà nhà cầm quyền bảo nó hình thù thế nào thì người dân cũng phải nghe. Cấm cãi, vì chỉ có bọn “phản động” mới đi ngược lại những chủ trương chính sách của Đảng và nhà nước. Trong quá trình “xây dựng chủ nghĩa Cộng sản” đó, biết bao người dân Việt Nam đã phải ngồi tù do phản đối hoặc kêu oan.

Chủ nghĩa Cộng sản là cái gì vậy, mà khi chính quyền làm sai những chuyện tày trời rồi đổ lỗi cho nó thì mọi chuyện lại êm xuôi? Có lẽ đầu óc người dân Việt Nam đã bị đóng đinh vào mấy cái từ quái ác này rồi. Hay nó có ma lực gì thu hút con người, khiến cho họ không thể thoát ra? Ma lực thì không, nhưng ma thuật thì chắc chắn là có. Đó là sự bưng bít sự thật, kìm kẹp và đàn áp người dân của Đảng Cộng Sản. Vì vậy mà Chủ nghĩa Cộng sản vẫn là một bức màn đen, mà người Việt Nam chưa thể xé toang nó để bước qua.

Cải cách ruộng đất, gây bao sai lầm và mất mát đau thương ư? Không sao, vì là để xây dựng chủ nghĩa Cộng sản. Cải tạo tư bản sai trái ư? Không hề gì, vì quá độ đi lên chủ nghĩa Cộng sản mà. Giết hại và bỏ tù những người yêu nước ư? Không có vấn đề gì, vì đó là để bảo vệ chế độ Cộng sản tươi đẹp. Làm cho đất nước tụt hậu so với thế giới hàng nửa thế kỷ ư? Có sao đâu, chịu khổ một chút để rồi sẽ xây dựng thành công thiên đường Cộng sản.

Nhà nước làm một con đường dân sinh đã mấy năm mà không xong, bụi bay mù mịt cả vào người đi đường. Rồi họ chỉ vào đó và nói rằng: “Đấy, xây dựng chủ nghĩa cộng sản đấy!". Ai dám cãi nào? Kẻ nào không muốn trở thành “phản động” thì chớ có phản đối và tố cáo chính quyền nhé. Những chiếc cầu xây chưa được bao lâu thì bị sập ư? Đất nước ta đang quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội nên còn nghèo, ít vật liệu thì cầu sập cũng đúng thôi. Cấm nói là cán bộ tham nhũng đấy nhé, vì chỉ có bọn “phản động” mới nói như vậy.

Chính quyền tham nhũng hàng ngàn tỉ đồng? Ấy là sự thường, vì nước ta đang “quá độ” đi lên chủ nghĩa xã hội nên kinh nghiệm chống tham nhũng còn kém. Nhà nước bán biển đảo cho Trung Quốc ư? Dễ hiểu thôi, vì nước ta là cộng sản đàn em nên nhường cho ông anh giữ hộ, còn hơn để cho bọn đế quốc nó chiếm. Đàn áp người dân yêu nước phản đối Trung Quốc xâm lược? Vì để giữ vững an ninh chính trị, không để bọn phản động lợi dụng người dân. Mà an ninh chính trị không được giữ vững thì sẽ ảnh hưởng đến tiến trình quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội của đảng và nhà nước ta.

Công an đánh chết người ư? Không sao, xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản thì phải vậy. Mà công an cũng chỉ “vô ý làm chết người trong khi thi hành công vụ” thôi mà. Họ làm vậy cũng để xây dựng chủ nghĩa Cộng sản đó thôi. Có gì mà phải thắc mắc, đau thương? Nhà nước phân biệt và đàn áp các tôn giáo? Ấy cũng sự thường, nếu không thì các tôn giáo lại nhảy lên ngồi trên đầu Đảng Cộng sản à? Vậy thì còn gì là đảng quang vinh và vĩ đại nữa, làm sao có thể đảm bảo sự lãnh đạo toàn diện đối với mọi thành phần? Quân đội và công an đàn áp dân oan ư? Vì họ là quân đội và công an nhân dân mà, không đàn áp thì làm sao dân còn sợ nữa? Vả lại còn phải đảm bảo an ninh chính trị để xây dựng chủ nghĩa Cộng sản chứ.
Ôi! chủ nghĩa Cộng sản là cái gì vậy? Là cái gì mà người dân sợ hơn cả sợ cọp nữa. Nó gây bao mất mát đau thương cho dân tộc mà vẫn điềm nhiên và hãnh diện. Chủ nghĩa Cộng sản là cái gì mà nó ôm ấp và chở che cho tất cả những tội ác và sai trái mà không ai dám phản đối?

Tại sao lại phải đi xây dựng một thứ chủ nghĩa như vậy? Tại sao?

Cái chủ nghĩa đó chỉ gây nên ngang trái và đau thương cho con người, điều đó đã rõ rồi. Nhưng bao giờ thì xây dựng xong để nổi khổ đau chấm dứt? Một ngàn năm hay một vạn năm? Xin nhà cầm quyền hãy trả lời cho người dân được biết. Đảng Cộng sản nên nhớ rằng cuộc đời con người chỉ có mấy chục năm, họ không thể chờ đợi để sống trong một xã hội Cộng sản như đảng đã hứa được.

Và câu trả lời của đảng Cộng sản là gì? Đó là sự im lặng.

Một sự im lặng đáng sợ hãi hùng. Vì chính họ cũng không có câu trả lời. Họ hiểu rằng con đường đó là vô định, nó chỉ là một sản phẩm của trí tưởng tượng con người. Ấy nhưng trong khoảng im lặng đó, những người yêu nước vẫn phải ngồi tù vì các tội danh chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa. Người dân vẫn phải sống trong một xã hội đầy bất công, độc tài và phi nhân.

Một lần nữa, toàn thể nhân dân Việt Nam hỏi Đảng Cộng sản rằng : " Xây dựng chủ nghĩa Cộng Sản để làm gì, và bao giờ thì xong ?"