Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Các giá trị Tự Do không thể bị cầm tù

Minh Văn

Chúng ta ai cũng hiểu rằng tự do là khát vọng của mọi dân tộc và công dân sống trên trái đất này. Nó đại diện cho những giá trị nhân văn cao đẹp của con người. Một xã hội văn minh, một cuộc sống tốt đẹp và nhân bản luôn được tồn tại dựa trên nền tảng của sự Tự do!
---------------------------------------o0o----------------------------------------

Tự do đồng nghĩa với Tiến bộ và Văn minh

Thước đo sự tiến bộ và văn minh của một xã hội được nhìn nhận, đánh giá thông qua những giá trị tự do mà nó có được. Những giá trị đó tỉ lệ thuận với trình độ phát triển của các thành tựu văn minh con người, nó tự thân khẳng định trong mọi môi trường lịch sử cũng như bối cảnh xã hội.

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Bình Minh Dân Chủ: Lời mở đầu


Lời mở đầu
      Giá trị cao quý của hai từ “Dân chủ” là điều mà chúng ta hiểu và cảm nhận bằng cả trái tim. Rằng đó là sản phẩm tốt đẹp nhất mà loài người có được, là nền tảng để sản sinh những giá trị tốt đẹp khác, là cội nguồn của tự do và bác ái.
      Nhân loại từ khi bước ra khỏi đêm trường tăm tối của sự mông muội, thì hành trình trong suốt mấy ngàn năm lịch sử là đi tìm tự do. Và cho đến khi xảy ra các cuộc cách mạng Dân chủ Tư sản thì nhân loại mới thấy được chân lý rằng: Sự tự do nằm trong hai từ “Dân chủ”. Hai tiếng thiêng liêng đó là đích đến của loài người trong suốt quá trình tồn tại và phát triển của mình.

Chương I: Vương Quốc bóng đêm

Những cư dân của bóng đêm
Khi màn đêm đang lan tràn khắp chốn, người dân bị chìm đắm trong u mê của sự lừa dối và bạo tàn vô pháp luật thì quỷ dữ thống trị vương quốc bóng đen đó. Bóng đêm tràn ngập không gian và thời gian, bao phủ vùng trời quê hương đất nước chúng ta, mặc cho ngoài kia ánh sáng của tự do dân chủ lan tràn đang mang lại hạnh phúc và phẩm giá cho con người. Vương quốc bóng đen độc tài đó được che đậy bởi một thứ học thuyết hoang tưởng và những mỹ từ lừa dối khác nhằm ngu dân, đã làm suy yếu đất nước và kéo lùi lịch sử hàng thế kỷ thay vì sự phát triển và tiến bộ.

Chương II: Nhân loại đã tiến lên như thế nào?

Bước ra từ bóng tối
Trong suốt quá trình phát triển, loài người đã đi những bước dài trên con đường tiến hoá của mình. Đó là quá trình thay đổi nhận thức để cải tạo môi trường tự nhiên và thế giới. Giữa đêm trường của sự dã man và hoang dã, loài người đã thay đổi tư duy nhận thức của mình, một bước tiến vĩ đại để xây dựng xã hội văn minh thay vì sự tối tăm và mông muội. Bằng cách đó mà từ bóng tối mịt mùng vô định, loài người đã bước ra ánh sáng của sự văn minh và tiến bộ.

Chương III: Dân Chủ và Độc Tài


“Tôi phản đối mọi hình thức độc tài, vì tất cả các chế độ độc tài đều là kẻ thù của tự do – dân chủ, kẻ thù của nhân dân”
(Minh Văn)
Sự khác nhau giữa Dân chủ và Độc tài
Đây là hai thể chế nhà nước đối lập nhau về bản chất. Chế độ dân chủ tồn tại trên cơ sở nền tảng là sự làm chủ của nhân dân và xã hội dân sự, ngược lại chế độ độc tài tồn tại dựa trên sức mạnh chuyên chế của một đảng phái duy nhất nắm quyền quản lý xã hội.

Chương IV: Cách Mạng Dân Chủ: Con đường tất yếu của mọi dân tộc

Sự cần thiết của xã hội tự do – dân chủ
Nhân loại đã phải trải qua hành trình đầy nhọc nhằn và đau đớn để bước ra khỏi đêm trường nô lệ. Một hành trình mấy ngàn năm với biết bao đổi thay về nhận thức và tư tưởng, để rồi cuối cùng tìm thấy được chân giá trị đích thực về giá trị nhân phẩm của chính mình. Xã hội tự do – dân chủ, một xã hội mà trong đó con người được sống tự do, được tôn trọng với đầy đủ những quyền năng của mình. Một xã hội mà người dân thực sự làm chủ đất nước, làm chủ cuộc sống bản thân; cuộc sống đó được xây dựng dựa trên nền tảng của các quyền tư hữu, tự do và bình đẳng.

Chương V: Các Tôn Giáo được đối xử như thế nào?

(Kẻ độc tài nghi ngờ tất cả - kể cả các tôn giáo – vì sợ quyền lực độc tôn của chúng bị lung lay)
(Minh Văn)
Chính sách tôn giáo của nhà cầm quyền
Nhà nước cộng sản có một chính sách tôn giáo hẳn hoi, vì họ luôn dè chừng và lo sợ các tôn giáo tố cáo sự vi phạm quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng. Đây thực chất là một quá trình xóa bỏ tính độc lập và đích thực của tôn giáo, đặt họ vào vòng kiềm toả và sai khiến của nhà cầm quyền. Hay nói cách khác là bắt Chúa Jesu và Đức phật…phải ở dưới chân C.Mác và phải phục tùng học thuyết của vị này. Thay thế các giám mục của giáo hội, sư trụ trì bằng người của nhà nước, các vị này vì thế mà nói theo những gì mà nhà nước sai khiến thay vì rao giảng đạo pháp của tôn giáo mình. Chính quyền thực thi một chính sách tôn giáo cực kỳ phản động và độc ác trong suốt thời kỳ từ các năm 1954 – 1975 tại miền bắc, đặc biệt là với đạo Thiên chúa. Trong thời gian này họ bắt giam hoặc đưa đi đày những giáo sĩ vốn trung thành với nhà thờ chính thống, không chịu tin theo học thuyết cộng sản. Vô số các giáo sĩ đã chết trong lao tù, mà tiêu biểu trong số đó là nhà tù Cổng Trời khét tiếng.

Chương VI: Tính hợp pháp của Cách Mạng

Nhân dân có quyền nổi dậy chống bạo chúa
Chính quyền phải do nhân dân thiết lập, vì lợi ích của mình và do đó nó phải được đặt dưới sự kiểm tra của nhân dân. Đó là quyền tự nhiên và thiêng liêng của con người trong việc thiết lập một xã hội dân chủ. Vì rằng mọi người đều có quyền bẩm sinh là được sống, tự do, sở hữu, hạnh phúc và an toàn bản thân; nhân dân là cội nguồn của quyền lực và có chủ quyền đối với điều đó. Chính phủ là đầy tớ của nhân dân, mọi quyền lực nhà nước hoạt động vì lợi ích của nhân dân, và nếu vi phạm điều đó thì người dân có quyền nổi dậy lật đổ chính phủ để thiết lập chính quyền của mình.

Chương VII: Phong trào Dân Chủ

Các đảng phái và tổ chức chính trị - xã hội
Dù bị cấm đoán, kiểm soát và bắt bớ gắt gao từ phía chính quyền nhưng các đảng phái và tổ chức chính trị vẫn thành lập và bí mật hoạt động. Như một minh chứng cho sự khát khao tiếp nối những truyền thống anh hùng của dân tộc. Thể hiện cho khát vọng của người dân Việt nam đối với những giá trị tốt đẹp của một xã hội tự do – dân chủ. Và năm 2006 là một năm đáng nhớ đối với lịch sử cách mạng dân chủ Việt Nam, cùng trong năm này nhiều đảng phái và tổ chức chính trị đã nối nhau ra đời. Điều này thách thức sự cầm quyền độc tôn của đảng cộng sản đã mấy chục năm nay.

Chương VIII: Xã hội không tưởng đi về đâu?

Quá độ, quá độ và quá độ…
Từ khi giành được chính quyền, nhà nước cộng sản tuyên bố chương trình xây dựng đất nước của họ là “quá độ để đi lên CNXH”. Nội dung của cái chương trình “quá độ” ấy là gì? Đó là quá trình xây dựng cơ sở vật chất nền sản xuất XHCN, hoàn thiện nội dung lý luận chủ nghĩa Mác – Lênin. Từ bấy đến nay, đã hơn nửa thế kỷ mà họ vẫn loanh quanh "quá độ" như gà mắc tóc, và ngày càng sa vào vũng lầy của sự tụt hậu so với thế giới. Cứ mỗi kỳ đại hội đảng người dân lại nghe thấy vị tân tổng bí thư cất lời đọc sang sảng: - Đưa đất nước Việt Nam trên con đường quá độ tiến liên CNXH…; rõ rồi, thưa quý vị, đất nước Việt Nam là một bệnh nhân đang héo mòn vì bệnh tật nay lại được giao vào tay một gả lang băm là đảng cộng sản để chữa trị. Họ vin vào cái gọi là "quá độ" để cầm quyền chừng nào còn có thể, còn Chủ nghĩa Xã hội bao giờ xây dựng xong thì chỉ có Chủ nghĩa Xã hội mới biết? Xây dựng một xã hội không có thực (không tưởng) cũng giống như kể chuyện ma để hù doạ trẻ con vậy. Vì ma là giống không có thật, là sản phẩm của trí tưởng tượng con người, nên người ta miêu tả nó hình dạng thế nào cũng được.Họ tha hồ vẽ rồng vẽ rắn rồi bảo là xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, người dân thì sợ nhà nước quen rồi, có ai dám cãi đâu. Quá trình đó được cô đọng trong hai từ: “Quá độ”. Trong xã hội dân chủ, một đảng phái chỉ có thời gian cầm quyền từ 4 đến 5 năm để thực hiện chương trình kinh tế – xã hội của mình dưới sự giám sát của người dân. Ở nước mình, đảng cộng sản đã thực hiện cái gọi là “quá độ” ấy từ hơn nửa thế kỷ nay rồi mà vẫn dở dang và mải mải không bao giờ xong.Thử hỏi người dân Việt Nam phản ứng thế nào, quyết định ra sao? Chắc là vẫn phải ca ngợi sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng cộng sản, rồi lại phải nghe họ hô khẩu hiệu “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm!”?. Lời nói của nhạc sĩ Tô Hải sẽ thay cho lời nhận xét xủa tôi: - “Họ tuyên bố quá độ đi lên Chủ nghĩa Xã hội từ khi tôi còn nhỏ, nay đã gần hết cuộc đời tôi rồi mà vẫn còn quá độ. Thôi, giải tán cái đảng của các ông đi!”

Chương IX: Sự đánh tráo các khái niệm

Đảng không phải là dân tộc
Một chính đảng chân chính và vì dân thì không bao giờ đánh tráo các khái niệm chính trị để lừa dối nhân dân. Chỉ có những kẻ sai trái mới hành động như vậy để hợp thức hoá và biện minh cho sự tồn tại phi lý của mình.
Để mị dân, nhà cầm quyền luôn đồng nhất hai khái niệm Đảng và Dân tộc. Việc đánh tráo khái niệm đó không đánh lừa được ai. Vì rằng với một người có đôi chút nhận thức cũng hiểu được Mặt Trăng và mặt trời khác nhau, không thể đồng nhất hai khái niệm này được. Việc làm đó của nhà cầm quyền là hòng che dấu và biện minh cho sự độc quyền lãnh đạo sai trái của mình. Chúng ta đang sống ở thế kỷ 21 văn minh và tiến bộ, mọi hành xử của con người đều phải dựa trên cơ sở pháp luật, mọi khái niệm đều được hiểu và phân tích một cách khoa học và khách quan. Việc nhắm mắt đánh đồng các khái niệm để đánh lừa trẻ con ấy, gợi cho chúng ta nhớ về một thời kỳ mông muội xa xưa của nhân loại. Khi mà con người còn tin sá sấu là hiện thân của thần linh, núi lửa là trận chiến của các vị thần đang diễn ra trong lòng đất. Thật nực cười cho kiểu hành động như vậy của một nhà nước, thay vì phải nâng cao nhận thức cho con người thì họ lại mị dân? Một dân tộc có tri thức thì dân tộc đó mạnh và ngược lại. Việc lừa dối và ngu dân sẽ làm cho dân tộc mình suy yếu,  đi ngược lại với lợi ích của dân tộc và là kẻ thù của sự tiến bộ.

Chương X: Bình Minh Dân Chủ

Bóng đêm dần tan
Bên kia đêm tối là bình minh, khi màn đêm mịt mùng và lạnh giá sắp qua đi cũng là lúc những tia sáng mặt trời ấm áp đầu tiên xuất hiện, khởi đầu một ngày mới cho nhân gian. Những tiếng hát du dương ngợi ca cuộc sống tươi đẹp của các thiếu nữ sẽ vang lên, tiếng cười đùa của trẻ thơ bên những khóm hoa hé nở đón chào sự xuất hiện của bình minh. Một cuộc sống mới sẽ đến với tất cả những giá trị tốt đẹp và hạnh phúc cho con người. Chúng ta – những người dân nước Việt – hãy cùng chung tay để đẩy lùi bóng tối của sự dối lừa và độc tài đang bao trùm đất nước để đón ánh bình minh.