Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Niềm đam mê đọc sách

Sách là nơi chứa đựng tri thức nhân loại và những câu chuyện thú vị của cuộc sống. Vì vậy mà sách có một vai trò quan trọng trong việc phát triển trí tuệ và hiểu biết của con người, mở ra chân trời mới của nhận thức. Là người ham hiểu biết, nên ngay từ hồi nhỏ tôi đã đọc rất nhiều, từ chủ đề lịch sử đến những cuốn tiểu thuyết li kỳ. Cả một thế giới gợi mở cho trí óc tôi bay bổng và thả sức tưởng tượng, làm nên sức hấp dẫn đối với tuổi thơ. Còn nhớ hồi đó gần nhà có một Hiệu sách, vì vậy đối với tôi thì niềm đam mê như đã được chắp cánh vậy. Tôi quen hầu hết các anh chị làm ở Hiệu sách, vì vậy mà được mượn để đọc mà không phải mua bao giờ cả. Những câu chuyện trong các cuốn sách cuốn hút lấy trí óc tôi, tô điểm cho thế giới tuổi thơ lung linh thần thoại.

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Câu chuyện nơi Quán nhỏ


Tôi táp xe máy vào vệ đường, ghé vào ngôi quán nhỏ nằm dưới gốc cây Muỗm già xòe bóng mát. Sau hai chục cây số chạy xe giữa trời nắng to cũng cần phải nghỉ ngơi chốc lát để còn tiếp tục cuộc hành trình, thành phố bây giờ đã thực sự lùi lại phía sau lưng. Ngôi quán đơn sơ bán nước chè và những thức bánh kẹo lặt vặt khác để phục vụ khách qua đường, được xây tạm bợ và lợp mái tôn đủ để có thể che nắng che mưa. Chủ quán là một bà cụ trạc ngoại thất tuần, vẻ mặt phúc hậu của người miền quê ít chịu ảnh hưởng cuộc sống xô bồ nơi phố thị. Cụ mặc chiếc áo kiểu cũ màu xanh lơ mà người già thường hay mặc. Thấy tôi vừa kéo ghế ngồi, cụ ôn tồn hỏi:

- Cháu uống nước chè nhé, hay nước ngọt?

Tôi trả lời cụ:

- Vâng, Bà cho cháu ấm trà.

Ly trà đặc có đá lạnh làm dịu đi cơn khát và cái nóng đang phả hầm hập ngoài trời. Ngước nhìn cây Muỗm già đang vươn những tán lá rộng như những chiếc Lọng tỏa bóng mát, tôi vừa châm điếu thuốc lá vừa  hỏi cụ chủ quán:

- Cây Muỗm này có khi cũng phải mấy trăm năm tuổi rồi cụ nhỉ? Chẳng hay cụ bán hàng ở đây đã lâu chưa?

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Ngày tàn của Bạo Chúa

Hành quyết tại chỗ trong Cải cách ruộng đất tại VN
Một trăm triệu người thiệt mạng, đó là con số nạn nhân trực tiếp của các chế độ độc tài Cộng Sản trên toàn thế giới. Những người gián tiếp bị tổn hại về tinh thần và vật chất là không thể tính nổi. Tại tất cả các quốc gia Cộng Sản, người dân đều phải gánh chịu muôn vàn bất công đau khổ, lừa mị và dối gian. Từ Liên Xô đến Trung Hoa lục địa, từ Cu Ba đến Bắc Hàn và Việt Nam, số người là nạn nhân của những chế độ độc tài đã không ngừng gia tăng. Vì tàn bạo và phi nhân mà Liên Xô đã sụp đổ, mang lại sự hồi sinh cho nhân loại. Ngày nay chỉ còn sót lại mấy quốc gia Cộng Sản, trong đó có Việt Nam chúng ta. Thế giới đã văn minh tiến bộ, không còn chỗ cho sự tàn bạo dã man. Vì vậy mà ngày tàn của Bạo Chúa đã điểm, cho dù chúng sẽ sụp đổ dưới bất kỳ hình thức nào.

Dù những kẻ cai trị độc tài cố gắng tìm mọi phương thức để kéo dài sự tồn tại, thì chúng cũng không thể ngăn được bánh xe lịch sử. Đó là sự diệt vong tất yếu của thể chế độc tài chà đạp nhân phẩm con người, bóc lột và đàn áp nhân dân. Khi mà sự bất công ngang trái đã lên tới đỉnh điểm, khi mà tội ác đã tràn đầy thì thời điểm tiêu vong của chúng đã cận kề. Vẫn còn chỗ cho sự sửa chữa và sám hối những sai lầm, nếu như chúng tuyên bố giải thể chế độ độc tài, trả lại quyền tự do dân chủ cho người dân. Nếu nhà cầm quyền vẫn khăng khăng bảo thủ, cố bám giữ lấy quyền lực sai trái thì sẽ bị nhân dân nổi lên lật đổ, và đó là kết cục thích đáng cho những tên bạo chúa.

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Những mẫu chuyện bi hài

Một buổi đấu tố thời kỳ cải cách ruộng đất
Xã hội Cộng Sản phi nhân đầy rẫy những điều nghịch lý, vì thế mà có lắm chuyện bi hài, có thể nói là xẩy ra hằng ngày hàng giờ vậy. Theo phỏng đoán của người viết thì trong vòng mấy trăm năm tới nhân loại tạm thời chưa thể nghĩ ra được kiểu nhà nước nào ngược đời hơn thế nữa. Vì rằng xã hội Cộng Sản là một sản phẩm vô tiền khoáng hậu, nực cười nhất mọi thời đại. Để minh họa, xin mời quý vị thưởng lãm mấy mẫu chuyện dưới đây:

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Ngày 1/5 - Việt Nam khác với thế giới

Hôm nay là 1/5, ngày kỷ niệm của phong trào công nhân thế giới. Đây là dịp để giới Công Nhân bày tỏ nguyện vọng đối với giới chủ, đòi các quyền và lợi ích chính đáng của bản thân. Vừa bật Ti Vi xem chương trình thời sự, tôi đã thấy cảnh Công Nhân và Hội Đoàn các nước trên thế giới xuống đường tuần hành để bày tỏ ý nguyện. Nơi thì đòi tăng lương và trợ cấp, nơi thì yêu cầu cải thiện môi trường lao động. Ngay cả cái xứ Cambodia mới thoát khỏi chế độ độc tài Cộng Sản mà người lao động cũng tưng bừng xuống đường đòi quyền lợi của mình. Họ tuần hành trong trật tự, niềm vui và hy vọng. Quay sang Việt Nam, thì thấy quay cảnh khắp nơi trưng biểu ngữ đỏ chót theo kiểu lập lờ đánh lận con đen: “Tinh thần ngày 30/4 và Quốc tế Lao động 1/5 bất diệt!”. Tiếp đó là các chương trình kỷ niệm ngày quốc tế lao động do nhà nước tổ chức. Còn các hoạt động tuần hành của giới công nhân thì tịnh không thấy đâu cả, nếu không muốn nói là bị cấm cửa.
 Nhìn hai cảnh trái ngược như vậy, có thể nói lòng tôi buồn vô hạn.
Công Nhân khắp thế giới đòi quyền lợi nhân ngày 1/5