Người ta nói lãnh đạo Việt Nam hiện nay chỉ có ba người, đó là: Mù, Câm, Điếc. Mù vì họ không nhìn thấy dân tình đói khổ, xã hội bất công. Câm vì họ không bao giờ trả lời những câu hỏi sự thật của dân. Điếc vì họ không nghe dân nói. Ba ông này cùng nhau dẫn dắt đất nước, thành ra 90 triệu đồng bào cũng bị thiểu năng trí tuệ cả. Những ai mà sáng mắt, thính tai, hoặc nói rõ ràng hơn họ một chút thì lập tức bị đàn áp và bỏ tù ngay. Vì đèn kia nào sáng hơn trăng bao giờ?
Xã hội bình thường vốn cơ quan nào chức năng nấy, ai giữ chức vụ gì thì thực thi nhiệm vụ đó. Như vậy mọi thứ mới có khuôn khổ, người dân cũng dựa vào đó mà kiểm tra và giám sát được. Nhưng ở đây, ba ông này đảm nhiệm chức năng lẫn lộn, vì thế mà không ai biết đường nào mà lần. Tình thế đó rất có lợi cho họ, vì chẳng ông nào phải chịu trách nhiệm trước dân, nhưng lại hưởng chung một niềm vinh quang thắng lợi. Cái thiệt thòi, khổ sở thì đều đổ hết lên đầu nhân dân cả.