Nhân loại tự cổ chí kim, hễ có đàn áp và kìm kẹp từ phía cầm quyền
thì sẽ có sự kháng cự công khai hoặc âm thầm của người dân. Mức đối kháng cao
nhất là vùng lên lật đổ chế độ áp bức để tự giải phóng. Nhưng vì quyền lợi ích
kỷ, có những chế độ độc tài vẫn không chịu nhìn nhận bài học lịch sử đó, trong
đó có cả trường hợp đảng Cộng Sản ở nước ta. Họ quên rằng, ngay cả chế độ tàn
bạo như nhà Tần mà vẫn không thể nào tồn tại được khi nhân dân đã chán ghét,
căm hận.
Tần Thủy Hoàng đã kết thúc nội loạn 550 năm thời Xuân Thu - Chiến
Quốc, thống nhất Trung Quốc. Công trạng đó có thể nói là vĩ đại trong lịch sử.
Nhưng tiếc thay, ông ta đã thực hiện pháp chế tàn bạo theo đường lối chuyên
chế, hình phạt tàn khốc, khiến cho cả nước trở thành một nhà giam lớn. Cuốn “Hãn thư, hình pháp chí” ghi chép: “Thời
nhà Tần, rào lớn chặn đường, nhà tù thành chợ”. Cho thấy sự tàn bạo và hà
khắc của chế độ đương thời. Kết quả là nổ ra cuộc khởi nghĩa Trần Thắng - Ngô
Quảng. Cả nước giống như đống củi khô xếp đầy, nay được ngọn đuốc châm vào và
ngay lập tức bùng lên khí thế đốt cháy cánh đồng, dẫn đến các phong trào nông
dân nổi dậy khắp nơi. Trong đó lớn mạnh nhất là phong trào của hai lãnh tụ Lưu
Bang, Hạng Vũ. Hai vị này đã mang quân tiến vào Hàm Dương để lật đổ nhà Tần
chuyên chế. Như vậy, một vương triều lớn mạnh nhất Trung Quốc đã bị lật đổ chỉ
sau 15 năm tồn tại. Do đó, chúng ta có thể thấy rõ một quy luật rằng: Sự răn
đe, áp chế chỉ khiến dân chúng phục tùng bề ngoài, nhưng trong thâm tâm họ vẫn
âm thầm chống lại chế độ tàn bạo đương quyền. Khi điều kiện chín muồi, đa số
nhân dân sẽ vùng lên lật đổ chế độ nhà nước bạo ngược đó.
Thời Chu Lịch Vương, dân trong nước bất mãn, bàn tán xôn xao. Vua cử
thám tử đi vào dân chúng, chuyên thu thập tư liệu về những người có liên quan
đến việc nói xấu vua, sau đó thêu dệt thành tội rồi tiến hành trấn áp họ.
Bấy giờ, trong nước ai nấy đều lo sợ, sống buổi sáng chưa biết buổi tối ra sao.
Mọi người không dám trò chuyện với nhau, người quen gặp nhau cũng đành ngoảnh
mặt làm ngơ. Như vậy, cả nước lặng ngắt vì sự sợ hãi. Chu Lịch Vương vô cùng
đắc ý về biện pháp khủng bố của mình. Giữa lúc ấy, từ trong chỗ vườn hoang im
ắng tức thì có một tiếng sấm nổ vang: Quốc dân bạo động, Chu Lịch Vương bị nhân
dân vùng lên đuổi chạy.
Khi mâu thuẫn phát triển đến một trình độ nhất định, bạo động sẽ xẩy
ra. Đó là bài học đắt giá cho những chế độ độc tài, chuyên chế ngày nay
đang tồn tại. Điều mà dân gian ta vẫn thường hay nói: Từ tia lửa sẽ bùng lên
ngọn lửa, hay giọt nước làm tràn li. Các cuộc cách mạng Dân chủ lật
đổ Độc tài gần đây tại Trung Đông và Bắc Phi là minh chứng hùng hồn cho điều
đó.
Ai cũng dễ dàng liên tưởng đến hoàn cảnh Việt Nam chúng ta. Nhà nước hiện nay kiểm
soát gắt gao đối với mọi hành động yêu nước của người dân, khiến cho họ không
thể đoàn kết để bày tỏ thái độ chính trị của mình. Điều đó được thực hiện bằng
một biện pháp toàn trị theo đường lối độc tài. Việc bàn thảo về hiệu quả hoạt
động của bộ máy nhà nước cũng bị cấm kị. Những ai phê phán chủ trương,
chính sách của nhà nước thì bị quy cho tội danh “Phản động” và có thể bị
bỏ tù bất cứ lúc nào. Vì thế mà cả nước ai cũng lo sợ, không biết số phận
mình sẽ ra sao trước những bất công và tàn ác của chế độ. Điều đó tạo nên một
nguy cơ tiềm ẩn nghiêm trọng. Sự phản kháng âm thầm của người dân ngày càng
mạnh mẽ, chỉ chờ có dịp là nổi lên lật đổ chế độ độc tài.
Khi đã phải sử dụng đến bạo
lực, bất chấp lý lẽ và luật lệ để duy trì sự ổn định thì chế độ nhà nước đó sắp
bị diệt vong. Đây là thời điểm nguy ngập của một chế độ độc tài,
vì bạo lực và áp chế luôn là giải pháp cuối cùng để giải quyết mâu thuẫn. Đó
không phải là sự thể hiện sức mạnh của kẻ bạo quyền, mà chứng tỏ chúng đang suy
yếu và bất lực. Có thể nói: Đàn áp là một hình thức tự vệ của một chế độ đã
không còn có tự tin là đang được quần chúng ủng hộ.
Sự áp chế chỉ công hiệu trong thời gian ngắn, đó là biện pháp tàn bạo
của những chế độc tài coi thường nhân quyền. Sự khủng bố và đe dọa có thể khiến
người ta e ngại tức thời nhưng không tâm phục, thay vào đó là sự căm thù và bất
mãn. Đó là một vòng luẩn quẩn trong nỗ lực kéo dài sự tồn tại vô nghĩa của chế
độ độc tài. Vì rằng, khi dẹp được những vấn đề này thì vấn đề khác lại xuất
hiện, họ lại phải tiếp tục ngăn chặn và đàn áp. Tình hình sẽ ngày càng trở nên
phức tạp, vì sự thực thi pháp chế bừa bãi và quá mức. Khi con người bị trừng
phạt một cách phi lý, khả năng chịu đựng sẽ càng gia tăng. Do vậy mà cường độ
trừng phạt cũng sẽ không ngừng tăng cao thì mới có hiệu quả; cho đến lúc quá
mức chịu đựng của con người thì sẽ bùng lên sự phản kháng và bạo động, để chấm
dứt sự vi phạm nhân quyền từ phía nhà nước. Cứ tiếp tục như vậy, tất nhiên sẽ
hình thành tuần hoàn ác tính của kẻ thừa hành công vụ, và cuối cùng dẫn đến
tình trạng công khai chống lại của nhân dân như đang diễn ra ở nước ta.
Việc đàn áp và giám sát quyền tự do của con người là hành động vi phạm
nhân quyền nghiêm trọng. Tiếc thay điều đó đang hiện hữu ở ngay trên đất nước
Việt Nam.
Nhà cầm quyền tiếp tục vi phạm nhân quyền và khinh rẻ người dân.
Đảng Cộng Sản đang duy trì chế độ độc tài toàn trị, đàn áp nhân dân bất
chấp công luận. Họ quên rằng sức mạnh quần chúng là vũ khí mạnh nhất trong bối
cảnh thế giới ngày nay. Một khi có điều kiện cần và đủ, sức mạnh của nhân dân
có thể thay đổi chế độ một cách dễ dàng, nhanh chóng.
Với
tình hình Việt Nam,
ngày nổi lên tiếng sấm vang rền để lật đổ chế độ đương quyền chắc chắn không
còn xa.

