“Mất mùa thì tại thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài đảng ta”.
Hai câu thơ trên mà người dân Việt Nam
luôn rỉ tai nhau cho thấy mức độ trơ trẽn và lừa bịp của chế độ Cộng
sản. Một chế độ phi nhân đã gây biết bao tội ác và mất mát cho dân tộc,
nhưng lại tự nhận mình là thiên tài và vĩ đại. Đúng như cựu tổng thống
Liên Xô Mikhail Gorbachev từng nhận xét: “Đảng Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá”.
Thiên tài là danh
từ để chỉ những bộ óc vĩ đại và xuất chúng, danh xưng này cũng để tôn
vinh những tài năng có đóng góp to lớn cho nhân loại. Những kiến thức
của họ mang lại lợi ích và nhân văn đối với cộng đồng. Có một điều đã
trở thành chân lý: Đó là những người tài giỏi thì không bao giờ tự ca
ngợi và tuyên truyền cho mình cả, thiên tài càng như vậy. Trường hợp của
những thiên tài chân chính là thế. Nhưng cũng có trường hợp người ta
trở thành thiên tài do sự dối lừa trơ trẽn, kiểu như câu thơ nói trên.
Đó là khái niệm mới được hiểu ở mức độ khái quát mà thôi, còn trên thực
tế thì dân tộc Việt Nam đã phải nhắm mắt làm ngơ mà chứng kiến vô vàn
những cái gọi là “Thiên tài” của đảng Cộng Sản.
Nó
phi lý và nực cười đến nổi vấn đề đã trở nên trò hề lố bịch. Cái mặt nạ
“Nhà nước của dân, do dân, vì dân” giờ đây đã bị lật tẩy giữa ánh sáng
ban ngày. Cái “thiên đường cộng sản” cũng trở thành địa ngục trần gian,
ấy vậy mà đảng Cộng Sản vẫn tự nhận mình là thiên tài – vĩ đại. Tại sao
lại có sự mâu thuẫn đó, tại sao một thực tế chướng tai gai mắt như vậy
mà vẫn còn được hiện hữu? Tại vì chế độ độc tài toàn trị có cả một bộ
máy tuyên truyền và đàn áp. Một mặt chúng bỏ tù tất cả những ai dám nói
lên sự thật và phản đối sự lừa dối của chế độ. Mặt khác thì đảng Cộng
sản luôn tuyên truyền nhồi sọ cho người dân về thiên tài rởm của họ,
những kẻ đáng lẽ phải đưa lên đoạn đầu đài lịch sử từ lâu. Vì thế mà mấy
chục triệu người dân Việt Nam đều trở thành người câm và chỉ biết cúi đầu tuân phục, vì rằng họ sợ hãi bạo quyền.
Cái thiên tài rởm đó của đảng Cộng Sản đã trở thành một thảm hoạ cho đất nước Việt Nam
chúng ta. Cũng vì cái thiên tài đó mà đất nước bị tụt hậu hàng thế kỷ
so với thế giới, nhận thức của con người thui chột do bị tẩy não và
tuyên truyền lừa bịp. Nói tóm lại là đất nước thực sự quay lại thời kỳ
đồ đá. Chỉ có trang phục và vật dụng đương thời là bắt kịp thời đại. Mọi
phản kháng chính nghĩa và lẻ loi của người dân nhanh chóng bị bộ máy
đàn áp “thiên tài” đó dập tắt. Người dân vốn ngu muội vì bị bưng bít
thông tin, nay chỉ còn biết tự vấn mình rằng: Đảng Cộng sản là thiên tài
hay thiên tai?...
Gió mưa, bão bùng,
sóng thần, lũ lụt, động đất...gây bao mất mát và đau thương cho con
người, những hiện tượng tự nhiên đó người ta gọi là thiên tai. Và trong
nhận thức của mọi người, ý nghĩa của hai từ thiên tai có một giá trị mặc
định: Những hiện tượng tự nhiên mang lại tai hoạ cho con người. Trong
ngữ pháp Tiếng Việt, thì hai từ “Thiên Tài” và “Thiên Tai” chỉ khác nhau
có một con dấu, ấy vậy mà ý nghĩa thật là khác nhau. Nó khác nhau đến
độ một trời một vực, thưa quý vị. Vì rằng một đằng để chỉ con người, một
đằng để chỉ hiện tượng tự nhiên. Thiên ở đây là “Trời”, cũng để chỉ tự
nhiên vũ trụ. Tóm lại, một đằng là tốt đẹp và ích lợi, một đằng là xấu
xa thảm hoạ. Ấy vậy mà khi đọc hay viết lên chúng ta lại thấy nó gần
giống nhau. Kẻ lừa đảo chỉ đợi có vậy, chúng chỉ dựa vào những sự lẫn
lộn gần giống nhau đó để mà bịp bợm mọi người. Từ đó mà chúng sẽ biến
đen thành trắng, biến đúng thành sai và ngược lại.
Hơn 60 năm cầm
quyền, đến năm 2012 này đảng Cộng Sản có chủ trương toàn dân xoá nhà xí
không hợp vệ sinh. Quý vị lưu ý, lúc bấy giờ ở nước Nhật tất cả mọi sinh
hoạt thường nhật dường như đã được tự động hoá. Vừa rồi tôi có được xem
một thông tin, ấy là một người dân Nhật phát minh ra một loại máy để
giấy vệ sinh, khiến cho giấy không bị giây bẩn do tay người tiếp xúc.
Thế mới thấy sự khác nhau xa giữa đất nước Nhật Bản tư bản bóc lột và
cái “thiên tài” của đảng Cộng sản Việt Nam ta. Ấy là chưa kể cái xứ bóc
lột và lạc hậu đó hàng năm viện trợ cho xứ sở thiên tài nhiều tỉ Dollar
để cho các quan chức tham nhũng.
| Canh tác trên "Cánh đồng mẫu lớn" tại Việt Nam |
Còn nữa, cách nay
mấy trăm năm thì con người đã biết canh tác trên những diện tích lớn.
Cách làm này thể hiện sự chuyên nghiệp hoá, từ đó mà sản phẩm được sản
xuất nhiều và hàng loạt, năng suất được tăng cao. Ở Việt Nam, nhờ có sự
lãnh đạo thiên tài của đảng Cộng Sản mà một vài năm nay có chủ trương
xây dựng nông thôn mới, mà ý tưởng vĩ đại nhất là xây dựng cánh đồng mẫu
lớn (tức là dồn điền đổi thửa). Quả thực là thiên tài, thiên tài không
thể chối đi đâu được nữa. Lại nữa, ở đất nước người ta thì canh tác bằng
máy móc trên diện tích lớn, còn ở Việt Nam vẫn chủ yếu bằng con trâu và bàn tay cấy hái của con người. Thế mới thực là tài chứ!
Mới đây, đảng Cộng
Sản lại kêu gọi các đảng viên phê bình và tự phê bình (gọi tắt là phê và
tự phê). Kết quả là từ trung ương đến địa phương, tất cả các đảng viên
đều thực hiện nghiêm túc và chân thành đợt phê và tự phê này (Lời của
đảng Cộng Sản). Còn người dân thì sao? Họ uất ức mà thốt lên một câu vô
cùng thâm thuý và cao siêu rằng: “Chỉ có mấy thằng nghiện ma tuý thì mới phê và tự phê”. Đến đây thì tôi lại cho rằng, chính người dân mới thực sự là thiên tài.
Tôi biết chắc chắn
một điều rằng, vô số người dân Việt Nam đã chết, đã khóc, đã tuyệt vọng
vì “thiên tài” của đảng Cộng Sản. Đất nước bị tụt hậu, bao giá trị văn
hoá - tinh thần của người Việt bị đổ vỡ cũng chỉ vì cái kiểu “thiên tài”
này.
Ôi, thiên tài hay là thiên tai đây?
