Cái bệnh sợ tôn giáo của người Cộng Sản thì ai cũng rõ rồi. Nguyên do là
họ đi theo chủ nghĩa vô thần, cho nên mặc nhiên mâu thuẫn với tư tưởng hữu thần.
Ban đầu, họ nhục mạ và đập phá tượng Chúa, tượng Phật, phá bỏ đình chùa. Sau này
thấy thế không ổn, mới nghĩ ra cách để mà kiểm soát tôn giáo. Vậy là mọi tôn giáo
và tín ngưỡng đều bị thâu tóm dưới một ngọn cờ duy nhất: Chủ nghĩa Marx. Câu khẩu
hiệu “Đạo pháp – Dân tộc - Chủ nghĩa xã hội” đã nói lên ý nghĩa tuyệt diệu đó. Đạo
Phật cũng phải phục tùng chủ nghĩa Marx,
vì chế độ độc tài luôn có thói quen và nhu cầu kiểm soát tất cả.
Tư tưởng của Đạo Phật thì mọi người đều biết. Đức Phật cho rằng, con người
ai cũng trải qua: Sinh, lão, bệnh, tử. Trong suốt hành trình đó, người ta luôn phải
gánh chịu mọi khổ não trên đời. Nguyên nhân phát sinh nổi khổ là “sự ham muốn”,
tức “dục vọng”. Các ham muốn này cũng là nguồn gốc của Luân hồi. Vậy thì muốn “diệt
khổ” thì phải từ bỏ mọi ham muốn trên đời. Quá trình tu tập của nhà sư chính là
sự tu luyện để đạt đến cảnh giới giác ngộ, từ đó mà trở nên đắc đạo. Người đi
tu từ tâm bác ái, không tham, sân, si.
Triết lý Đạo Phật không có gì xấu, cũng chẳng ảnh hưởng đến ai cả. Người
ta tìm đến với Đạo Phật là do giác ngộ và hoàn toàn tự nguyện. Người đi tu không
đánh đập ai, không sát sinh, không ôm bom khủng bố. Thế thì tại sao chế độ Cộng
Sản lại phải sợ, không để cho họ được tự do thực hành đạo pháp?
Trước đây người Cộng Sản đập phá tượng Phật, đuổi nhà sư ra khỏi chùa, đốt
bỏ kinh kệ. Bây giờ họ xây dựng học viện Phật giáo để đào tạo nhà sư, rồi lại xây
chùa và cho sư sãi quốc doanh vào đó trụ trì. Kể cũng lạ, không hiểu họ làm như
vậy để mà gì? Người nhà Phật chỉ muốn “diệt khổ”, có đấu tranh giai cấp hay xây
dựng chủ nghĩa cộng sản gì đâu? Vả lại, nhà sư chỉ trồng vài luống rau trong chùa,
đâu có mong muốn tham gia “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”? Mà cái
mâu thuẫn lớn nhất là: Đạo Phật thì chủ trương ôn hoà bác ái, không sát sinh.
Trong khi người Cộng Sản lại sử dụng bạo lực làm phương tiện cải tạo xã hội. Vậy
nên hai quan điểm đó là không thể nào dung hoà với nhau được.
Theo tôi thì “Chủ nghĩa Marx” và “Đạo Phật” khác nhau nhiều lắm. Đạo Phật
mênh mông, phổ độ chúng sinh, luôn mở rộng cánh cửa từ bi giác ngộ. Mọi sai lầm
khổ não đều được nhà chùa che chở bao dung. Đạo Phật từ khi thực hành, đến một
con ruồi cũng không giết hại, cứu khổ cứu nạn chúng sinh. “Chủ nghĩa Cộng Sản”
từ khi ra đời, đã giết hại hàng trăm triệu người, gây bao mất mát đau thương
cho nhân loại. Những kẻ gây ra nhiều tội ác sai lầm lẽ ra phải cúi đầu sám hối
trước Đức Phật mới đúng, cớ sao lại bắt ngài phải cúi đầu trước chúng? Như thế
chẳng ngược đời lắm sao?
Cổ nhân có câu “Túm kẻ có tóc, không
túm kẻ trọc đầu”. Nay Cộng Sản túm luôn kẻ trọc đầu là nhà sư, chuyện bây
giờ mới thấy vậy. Kể cũng tài thật.
Phật Pháp vô biên. Mô Phật!
