Trong giao tiếp, nói dối một chút sẽ làm cho
câu chuyện của bạn trở nên thi vị. Nhưng nếu trở thành thói quen, thì đó thực sự
là một thảm họa. Hẳn ai cũng hiểu được điều này, vì người ta không thể sống
trong mê cung lừa dối. Khi mà mọi thứ bị mất phương hướng, chúng ta sẽ không phân
biệt được thế nào là đúng sai. Cho nên cần phải có sự hiện hữu của chân lý và sự
thật. Niềm tin là nền tảng vững chắc cho mọi mối quan hệ xã hội. Con người không
thể xây dựng các giá trị nhân bản dựa trên sự dối trá.
Thế giới có một ngày gọi là “Cá tháng tư”,
nhằm vào 1 tháng 4 hằng năm. Hay còn gọi là ngày nói dối, với ý nghĩa đây là ngày
hội vui vẻ, tinh nghịch cho những người có tính hài hước. Trong ngày này người
ta tung nhiều tin đồn không đúng sự thật, nhằm tạo niềm vui hoặc trêu chọc ai đó.
Họ được phép làm điều này trong cả ngày 1 tháng 4, bước sang ngày khác thì mọi
sự trở lại bình thường.
Nói dối là rất kinh khủng, bởi nó khiến người
ta phải quay cuồng trong giả tạo. Tất cả mọi thứ sẽ bị rối tung rối mù, xã hội đảo
lộn hết cả. Cho nên cả năm chỉ có một ngày nói dối là đã quá sức chịu đựng rồi.
Một số nước còn quy định chỉ nói dối trong nửa ngày mà thôi (tức là đến 12 giờ
trưa ngày 1 tháng 4 thì kết thúc), như các nước: Anh, Canada, New Zealand...; Sở
dĩ như vậy vì người dân những nước này bản tính nghiêm túc, thích tôn trọng sự
thật.
Chuyện thế giới là vậy, một năm có một ngày
nói dối. Ấy nhưng người Việt Nam
có hẳn 365 ngày nói dối trong một năm, cứ liên tục như vậy đã 85 năm rồi. Thật
là kinh khủng và ngoài sức tưởng tượng, nhưng đó là sự thật chứ không hề bịa đặt
chút nào. Vì tôi viết bài này không nhằm vào ngày cá tháng tư. Sở dĩ nói là 85
năm, vì kể từ khi đảng Cộng sản ra đời. Từ đó, người dân Việt Nam không còn biết đến khái niệm nói
thật là gì cả.
Tại sao lại như vậy? Nguyên do là tại cái
“Chủ nghĩa Cộng sản” hoang tưởng. Đây là một học thuyết ngược đời, không thể áp
dụng trên thực tế. Nhưng người ta lại bắt toàn dân phải nghe theo. Không ai dám
phản đối, vì nếu làm như vậy thì sẽ bị ngồi tù hoặc giết hại. Thành ra người dân
thấy sai mà không phản đối, biết là phi lý nhưng không dám nói. Sự thật thì phải
che dấu, nhưng lại toàn nói những điều trái với lòng mình mà thôi. Lâu dần họ
trở thành những người nói dối xuất sắc nhất thế giới. Luôn có một cái máy chém
treo lơ lửng trên đầu, ai nói thật thì bị nó chém chết. Do vậy mà người ta phải
vận dụng hết trí thông minh để phục vụ cho việc nói dối. Rồi rèn luyện đến mức
trở thành kỹ năng và phản xạ tự nhiên.
Cái sự nói dối này không chỉ ở người dân, mà
toàn xã hội như vậy cả. Bộ máy cầm quyền là những người đi tiên phong. Họ nói dối
như cái máy, không cần phải biết ngượng, vì xung quanh ai cũng thế. Chỉ cần trích
dẫn câu khẩu hiệu của đảng là rõ ngay: “Nhà
nước của dân, do dân vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân”. Họ có nói
dối hay không, và đến mức nào? Điều này dân tộc Việt Nam và thế giới đều biết cả rồi. Người
dân thấm thía hơn ai hết, những 85 năm kia mà. Vì anh có tài đến mấy, cũng không
thể lừa dối tất cả mọi người trong mọi lúc được.
Để biết một người có nói dối hay không thì người
ta phải dựa vào những người nói thật xung quanh. Nhưng tất cả đều nói dối thì phải
làm thế nào? Có lẽ là vô kế khả thi đối với một xã hội như vậy.
Hồi trẻ tôi cũng hào hứng với ngày cá tháng
tư lắm, vì nó vui và phù hợp với tâm lý lứa tuổi. Nhưng rồi bổng giật mình nhận
ra rằng, những lời nói dối trong ngày này không có tác dụng gì đối với người Việt
Nam.
Thì ra quanh năm sống trong dối trá, nay
họ đã chán rồi. Chỉ có những lời nói thật mới có thể gây được bất ngờ thú vị mà
thôi. Khi nghe những lời nói thật, họ sửng sốt mỉm cười, nhưng bao giờ cũng đe
một câu: “Nói như thế là phản động, coi chừng công an nó bắt giam đấy!”.
Bởi vậy mà tôi có một đề nghị: Đối với người
Việt Nam hiện nay thì ngày “Cá tháng tư” phải đổi thành ngày “Nói thật” mới đúng.
Ở những quốc gia khác, khi ai đó nói dối thì
bị người ta khinh bỉ và giận dữ lắm. Việt Nam thì lại coi đó là sự thường, thậm
chí còn khen là thông minh và hợp thời vụ. Bởi vậy mà không còn nghi ngờ gì nữa,
đây chính là mảnh đất thiên đường của những người nói dối. Dĩ nhiên là thiên đường
của dối trá thì cũng như lâu đài cát, nó không thể hiện hữu bền lâu và hữu dụng
cho con người được.
