(Trích lời của Luật Sư Nguyễn Văn Đài)
-------------------------------------o0o-----------------------------------------
Quyền Lực thay vì Pháp Luật
Một
xã hội lành mạnh đúng nghĩa thì Pháp Luật là phương tiện duy nhất được
sử dụng để điều chỉnh các mối quan hệ của con người, cũng như những
tranh chấp phát sinh trong đó. Pháp luật là ý chí chung của cộng đồng,
vì thế nó là thứ quyền lực cao nhất và duy nhất được phép đại diện cho
cộng đồng dân cư đó.
Một nhà nước Pháp quyền là hình thức duy nhất hợp pháp trong thế giới
dân chủ ngày nay. Nó nêu bật vai trò làm chủ của nhân dân trong việc
quản lý xã hội và hạn chế đến mức thấp nhất những bất công sai trái do
bộ nhà nước có thể gây ra cho người dân.
Với một nền Tư Pháp phụ thuộc và chịu sự điều khiển của Chính quyền như ở
Việt Nam hiện nay thì không thể có tính khách quan trong việc bảo vệ
pháp luật. Làm sao Công lý có thể được thực thi một cách đúng đắn và
nghiêm chỉnh khi Tòa án không được tồn tại một cách độc lập? Vì thế mà
pháp luật đã trở thành công cụ đàn áp của nhà nước đối với những tiếng
nói chính nghĩa của người dân, và là phương tiện để guồng máy Tư pháp
tham nhũng nhờ bẻ cong pháp luật. Tất cả nỗi oan khuất và đau đớn thì
Công lý và người dân phải gánh chịu.
Cũng để bảo vệ chế độ Độc tài toàn trị, nhà nước đã sử dụng bộ máy quyền
lực hùng hậu của mình để đàn áp mọi tiếng nói dân chủ, bất chấp Pháp
luật và Công lý.
Đàn áp những người bảo vệ công lý
Những tranh chấp pháp lý phát sinh là một điều tất yếu của xã hội, bởi
nó là sản phẩm của cuộc sống hàng ngày chúng ta. Và hệ thống tòa án có
nhiệm vụ xử lý các tranh chấp pháp lý đó theo pháp luật như là một trách
nhiệm và nghĩa vụ của mình. Một xã hội lành mạnh, một hệ thống tư pháp
công minh và dân chủ chỉ xử lý vụ việc trên nguyên tắc tuân thủ pháp
luật, chỉ có đúng hay sai mà không có tư vị nào khác.
Ấy vậy mà những luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của những người
dân oan, hay của những người bảo vệ nhân quyền cho người dân lại bị hệ
thống tòa án Việt Nam phân biệt đối xử. Nhiều người trong số họ đã bị
kết án tù vì bảo vệ công lý. Những người còn lại đều bị nhà nước tạo sức
ép để đoàn Luật sư tước thẻ và khai trừ họ, không cho họ hành nghề nữa.
Thiết nghĩ, nếu Tòa án đã đúng thì cần gì phải đàn áp giới luật sư?
Trước Tòa chỉ có công lý và sự thật, chỉ có đúng hay sai mà không có sự
phân biệt đối xử, cớ sao họ lại hành động phi pháp như vậy? Nghề thầy
thuốc chữa bệnh cứu người thì không phân biệt ai cả, cứ có bệnh là chữa.
Nghề Luật sư cũng vậy, họ bào chữa cho bất kỳ thân chủ của mình để bảo
vệ quyền và lợi ích của họ trước pháp luật, điều đó được pháp luật bảo
vệ. Cớ làm sao nhà nước Việt Nam lại có kiểu hành xử kỳ lạ như vậy đối
với giới luật sư bảo vệ công lý? Vì sao lại đàn áp giới Luật sư khi mà
họ chỉ dùng những hiểu biết về Pháp luật của mình để bảo vệ quyền con
người? Điều đó chắc chắn chỉ xẩy ra trong những chế độ độc tài, không
thể tìm thấy điều tương tự trong một xã hội có tự do dân chủ.
![]() |
| Luật Sư Nguyễn Văn Đài tại nhà thờ Tin Lành Hà Nội Ảnh: Minh Văn |
Ngay cả quyền được bào chữa cũng bị tước đoạt, thì thử hỏi người dân
Việt Nam còn biết trông cậy vào đâu? Bộ máy công quyền nhà nước thì lòng
tham vô đáy, ngày càng gia tăng sự tham nhũng và tước đoạt quyền lợi
của người dân, nổi oan khuất của con người vì thế mà ngày càng gia tăng
không ngừng. Liệu nhà nước này sử dụng guồng máy Công an, Tòa án để đàn
áp nổi oan khuất của người dân đến bao giờ? Hay kẻ độc tài cứ hành động
theo bản năng và quy luật của họ là: Gây nên bất công rồi lại đàn áp, và
tồn tại dựa trên nổi sợ hãi của nhân dân mình?
Phải có công lý để hướng tới điều tốt đẹp
Lẽ thường trong cuộc đời này là con người cần phải có niềm tin vào chân
lý và sự thật để sống hướng thiện và làm những điều tốt đẹp hơn cho cộng
đồng. Công lý là ánh sáng dẫn đường mà chúng ta đặt niềm tin vào đó để
sống tốt hơn, biết những gì là sai quấy để tránh né và sửa chữa sai lầm
khi mắc phải. Một xã hội có sự hiện diện của công lý sẽ trở nên tốt đẹp
và hạnh phúc bởi con người luôn hướng tới lẽ phải và cái đẹp.
Nay Cộng sản tạo nên một xã hội không có pháp luật, mọi niềm tin bị tước
bỏ, con người sống trong sự nghi kỵ và mất phương hướng. Linh hồn của
họ đã bán cho quỷ dữ, chủ trương theo đuổi một thứ học thuyết hoang
tưởng và tôn sùng bạo lực. Vì thế trong con mắt của người dân Việt Nam,
ánh sáng của Công lý là điều không thể với tới và họ không có được.
Với một chế độ độc tài toàn trị, mọi phương tiện để thực thi công lý đều
là công cụ của nhà nước Cộng sản, vì vậy người dân đắm chìm trong nổi
oan khuất triền miên. Vì thế mà Việt Nam đã trở thành một xã hội không
có công lý, hay nói cách khác: Công lý không hề tồn tại trên đất nước
Việt Nam.
Không còn cách nào khác, toàn thể người dân Việt Nam phải đoàn kết để
đòi cho được Công lý về mình, để Công lý được hiện diện. Mục tiêu của
chế độ Độc tài là chia rẽ nhân dân để dễ bề cai trị, để rồi từ đó nỗi
oan khuất lại tiếp tục lan tràn. Khi mọi tầng lớp nhân dân đoàn kết đấu
tranh đòi tự do dân chủ, xóa bỏ chế độ Độc tài toàn trị thì Công lý sẽ
trở về với dân tộc Việt Nam.
Chúng ta không thể sống mãi trong một xã hội mà Công lý không hề tồn
tại. Mọi sự chịu đựng đều có giới hạn, nổi đau của con người không thể
là đại dương vô tận để những kẻ độc tài ngụp lặn trong đó một cách khoái
trá. Cần phải có chân lý và sự thật cho xã hội Việt Nam, không thể mãi
chấp nhận sự dối trá mà lừa mị của chế độ Cộng sản phi nhân. Một xã hội
có Công lý là khát vọng của toàn thể dân tộc Việt Nam, khát vọng đó
không có gì có thể dập tắt được. Tâm nguyện của Luật sư Nguyễn Văn Đài
cũng là điều mong mỏi của tất cả chúng ta: “Công lý phải được thực thi ở Việt Nam!"
