
Cổ nhân có câu: “Đất Lành Chim đậu”.
Vùng đất nào màu mỡ phì nhiêu, khí hậu tốt tươi, con người hiền hòa
nhân ái thì ắt sẽ là bến đỗ của du khách bốn phương. Ở phương diện quốc
gia thì người ta sẽ lựa chọn một đất nước văn minh, rộng mở để định cư
lập nghiệp. Như vậy thì mọi người giỏi, người tốt sẽ tìm đến để mà góp
sức xây dựng đất nước đó, tạo lập công nghiệp cho bản thân và xã hội.
Ngược lại, nếu bạn đến một đất nước mà pháp luật không được coi trọng,
nhân tài bị coi rẻ thì không những sở trường của bạn không được phát huy
mà còn bị nguy khốn đến bản thân nữa.
Xưa có người nước
Lỗ giỏi nghề bện giép, còn vợ anh ta thì làm nghề dệt lụa. Hai người
muốn dời sang nước Việt để hành nghề sinh nhai. Thấy vậy, có người bảo
với anh ta:
Người nước Lỗ hỏi lại:
- Tại sao?
Người kia đáp:
- Giép là để mang
vào chân mà người Việt đi chân đất, lụa là để làm mũ mà người Việt bỏ
tóc xõa. Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở
trường ấy, lại muốn không bị cùng khốn thì làm sao được?
o0o
Những tưởng đó đã là câu chuyện của ngày xưa, nào ngờ vẫn là bài học nhãn tiền tại đất nước Việt Nam chúng ta ngày nay.
Câu chuyện đầu tiên
là của Giáo Sư Phạm Minh Hoàng, người từ nước Pháp trở về để mở mang
kiến thức cho giới trẻ, giáo dục cho họ những tư tưởng dân chủ và nhân
văn. Tâm huyết của ông là muốn được đưa sở học của mình để góp phần chấn
hưng đất nước, nhằm phát triển tự do dân chủ cho Việt Nam.
Người giáo sư được rất nhiều học trò yêu kính này đã bị nhà nước bắt
giam vì bị cho là phản động và khủng bố. Thật là khó hiểu, một vị giáo
sư đáng kính, chỉ truyền đạt cho học trò những kiến thức bổ ích, tư
tưởng dân chủ nhân ái lại bị kết tội khủng bố? Nếu vậy thì chúng ta hãy
xét lại cái nhà nước đó, họ có thế nào thì mới coi những người đại diện
cho tự do, tiến bộ là kẻ thù? Tiếc thay cho giáo sư Phạm Minh Hoàng, ông
đã mang tài năng và kiến thức của mình để thực hành tại một đất nước
coi rẻ trí thức và khoa học. Một đất nước độc tài, chỉ biết tôn thờ tư
tưởng Cộng sản chủ nghĩa. Đúng như lời của người nước Lỗ nọ: “Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở trường ấy, lại muốn không bị cùng khốn thì làm sao được?”.
Ở Việt Nam
hiện nay có rất nhiều Luật sư bị ngồi tù. Lý do là họ dám bào chữa cho
những đối tượng mà nhà nước coi là “Phản động” hoặc “Chống lại chính
quyền nhân dân”. Một đất nước pháp quyền và tôn trọng pháp luật thì
quyền được có Luật sư bào chữa là một điều hiển nhiên. Hiển nhiên như
người ta hít thở không khí để sống vậy. Ấy thế mà những người hành nghề
Luật sư lại bị cho là có tội và bị bắt giam khi họ thực thi quyền của
mình? Có thể kể ra đây rất nhiều ví dụ tiêu biểu: Luật sư Lê Công Định,
Luật sư Nguyễn Văn Đài, Luật sư Lê Quốc Quân, Luật sư Lê Trần Luật...;
tất cả họ đều bị nhà nước bắt giam và bị sách nhiễu. Rất nhiều những
Luật sư khác muốn bảo vệ công lý mà bị tước thẻ hành nghề và gây khó
khăn. Chỉ có thành phần Luật sư chịu sự sai bảo của chính quyền thì mới
yên thân hành nghề. Đỉnh điểm cho hành động phản kháng là việc trả lại
thẻ hành nghề của Luật sư Lê Quốc Quân. Anh tuyên bố: “Khi không còn
công lý thì giữ lại thẻ Luật sư làm gì?”. Quả thật: “Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở trường ấy, lại muốn không bị khốn thì làm sao được?”.
Một nhà nước chỉ biết sử dụng quyền lực độc tài để quản lý xã hội, pháp
luật là do họ làm ra thì làm sao có công lý? Pháp luật trở thành công
cụ và trò đùa trong tay những kẻ cầm quyền. Hỏi làm sao mà xã hội không
bị đảo điên?
![]() |
| Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị bắt giam vì thực thi quyền tự do tôn giáo |
Tôn giáo là sản
phẩm của tư tưởng loài người. Và tôn giáo cũng không ngừng phát triển và
thay đổi như bất kỳ lĩnh vực tư tưởng nào. Vì vậy mà có nhiều tôn giáo
mới xuất hiện, dựa trên nền tảng tôn giáo đã có hoặc tân tiến hoàn toàn.
Bao giờ cũng vậy, khi một tôn giáo mới ra đời thì phải có lực lượng
giáo sĩ truyền đạo để quãng bá tư tưởng giáo lý của tôn giáo mình. Các
tôn giáo mới này chỉ hoạt động ở Việt Nam
một thời gian thì bị nhà nước cấm hoạt động, các giáo sĩ bị bắt giam.
Nhà nước viện lý do là các giáo sĩ này đã tuyên truyền những giáo lý
nhảm nhí, là hành đạo trái phép. Các giáo sĩ không biết rằng, ở Việt Nam
thì các chức sắc tôn giáo đều do nhà nước đào tạo và quản lý. Những
người dám đấu tranh bảo vệ tự do tôn giáo đã phải ngồi tù hết rồi. Muốn
hoạt động tôn giáo ở Việt Nam
thì trước hết phải coi tôn giáo của mình là một chi nhánh của Học
Thuyết C.Mác. Coi C.Mác là ông tổ của các tôn giáo và phải ca ngợi lý
tưởng Cộng sản thì mới được yên thân. Việt Nam
là một quốc gia Cộng sản vô thần, các tôn giáo đều là kẻ thù của họ.
Trước đây “Diệt Tôn giáo” là chính sách công khai của nhà nước, ngày nay
chính sách đó không thay đổi nhưng được bọc một lớp vỏ “Tự do tôn
giáo”. Vì vậy việc các tôn giáo bị kỳ thị và sách nhiễu là không có gì
lạ trong một đất nước như vậy. “Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở trường ấy, lại muốn không bị khốn thì làm sao được?”.
Ngẫm ra câu nói của
cổ nhân vẫn luôn đúng: “Đất Lành Chim đậu”. Làm sao Chim chóc có thể
đậu khi mà mọi cạm bẫy, hiểm nguy đang rình rập? Làm sao con người có
thể an cư lạc nghiệp trong một đất nước độc tài vô pháp luật và phân
biệt ý thức hệ? Vì rằng “Đất có lành thì Chim mới đậu!” hỡi nhà cầm quyền Việt Nam.
