Cổ nhân có câu: “Trăm nghe không bằng một thấy”.
Chỉ khi nào được chứng kiến sự việc thì chúng ta mới thực sự thấm thía
và thấu hiểu nội tình. Không nên chỉ vì nghe một ai đó nói mà đã vội
tin, nhất là trong xã hội Cộng Sản bấy giờ. Hãy xem họ làm gì và làm như
thế nào, thay vì nghe họ nói như thế nào. Tốt nhất là kết hợp cả hai,
để xem lời nói có đi đôi với việc làm hay không.
Gần đây trên
toàn quốc, người ta thực hiện cái chương trình gọi là “Xây dựng Nông
Thôn mới” do nhà nước đề xướng. Ban đầu họ nói với người dân rằng: Sẽ
được dồn điền đổi thửa, thay vì những mảnh ruộng nhỏ bé trước đây thì
bây giờ sẽ là những cánh đồng mẫu lớn thẳng cánh cò bay. Những máy móc
hiện đại sẽ chạy tới lui trên các cánh đồng như thoi dệt. Sức lao động
của con người sẽ được giải phóng, nhân dân chỉ việc giành thời gian rỗi
để mà vui chơi và hưởng thụ cuộc sống.
Theo
đó thì bức tranh “nông thôn mới” quả thực là sáng lạn. Ai cũng có cảm
nghĩ như vậy khi nghe nhà nước tuyên truyền. Lòng dân phơi phới và tràn
đầy tin tưởng vào tương lai.
Ấy thế nhưng khi bắt tay vào “Xây dựng nông thôn mới” thì lòng dân như
thế nào? Có thể nói họ như từ thiên đường hy vọng mà rơi xuống vực thẳm
của sự thất vọng vậy. Người nông dân tưởng rằng, sau mấy chục năm phải
sống cảnh “con trâu đi trước cái cày theo sau” để nuôi đảng, thì nay
mình thực sự được giải phóng và đổi đời. Hỡi ôi, nhưng khi nhà nước thực
hiện cái chủ trương “vĩ đại” đó thì mới biết người dân không được thêm
cái gì cả, mà còn bị thiệt đơn thiệt kép. Nhà nước đã cho người dân tiếp
tục xơi “quả lừa” như những gì trước đây họ vẫn từng làm với dân. Sau
đây là vài mẫu đối thoại của người viết với những người dân nơi thôn
cùng ngõ hẽm.
Tại mấy ngôi hàng
nhỏ bán rau quả, các bà các chị đang xì xầm với nhau về chuyện chia
ruộng “xây dựng nông thôn mới”. Người viết nghe họ nói vậy, cũng vui vẻ
mà xen vào hỏi chị hàng rau:
- “Xây dựng nông thôn mới” thì người dân mình được gì hả chị?
- Chả được gì chú ạ, đã vậy mỗi người phải đóng thêm 170.000đ. Hộ nào nhiều người thì đóng càng nhiều.
- Vậy mình có được chia thêm ruộng không? Tổng thu nhập có được nhiều hơn?
- Không được nhiều tiền hơn, ruộng thì còn bị bớt đi chú ạ.
Bác hàng thịt thêm vào:
- Lại còn phải lao
động công ích làm thủy lợi và đắp bờ nữa, chả thấy nhà nước cho dân cái
gì, chỉ thấy dân mất thêm tiền và công sức thôi.
Thấy sự vô lý như vậy, người viết thắc mắc:
- Vậy thế họ nói “xây dựng nông thôn mới” là mới chỗ nào các bác nhỉ?
Cô hàng giò nói trong tiếng thở dài:
- Cái này chỉ có lên trung ương mà hỏi chú ơi, chúng tôi ở đây thì đành chịu thôi!...
Người viết toan hỏi
nữa, nhưng chợt nhớ đến chuyện mấy người dân oan chỉ vì lên tận trung
ương để tâu bày sự thật mà bị công an đánh đập và bắt giam nên đành
thôi. Như vậy kể như cũng đã có câu trả lời đích đáng rồi.
Lần khác người viết
lân la chơi nhà mấy người quen biết. Tại đây, mấy hộ dân đang tập trung
làm đơn tố giác chính quyền địa phương lợi dụng chủ trương “xây dựng
nông thôn mới” để cướp đất ruộng của dân. Họ xôn xao ra chiều bức xúc
lắm, người nào cũng lớn tiếng phản đối. Sự thể là thế này: Chính quyền
địa phương nói với người dân là cần làm một con đường lớn để xây dựng
nông thôn mới. Vì con đường này đóng vai trò đưa máy móc cơ giới vào sản
xuất nên rất quan trọng. Theo đó, đường sẽ được làm rộng 12m, người xe
có thể qua lại thong dong. Điều quan trọng là người dân nghe được thông
tin rằng, dọc hai bên đường chính quyền sẽ cho bán đất ở, cụ thể là mỗi
lô đất có giá khoảng 300 triệu đồng. Mỗi sào đất có thể chia làm ba lô
như vậy. Trong khi đó họ đền bù cho người dân có con đường đi qua với
giá khoảng 800 ngàn đồng/sào. Người dân bấm ngón tay nhẩm tính: Nếu
chính quyền bán theo giá đất ở, thì mỗi sào đất sẽ có giá gần một tỉ
đồng, vậy là chính quyền có lãi cũng ngót ngần ấy tiền. Coi như đất của
mình bị cướp không, thử tính xem: 1 tỷ so với 800 ngàn? Người dân nóng
tiết như cua bị quẳng vào nồi nước sôi. Một cụ răng đã móm mém, vừa nhả
khói thuốc lào mù mịt vừa nói lớn:
- Không thể có
chuyện hôm qua đang là đất của mình, mà hôm nay lại của chính quyền
được. Chỉ trong một đêm mà nhà nước kiếm được mỗi sào ruộng gần 1 tỷ
bạc, họ không mất công sức gì cả. Như thế có phải họ kiếm tiền quá khỏe
không?
Một cụ khác co ro
trong áo nâu sồng, để lộ cơ thể khẳng khiu vì cả đời chống chọi với
sương gió. Sau khi tu bát nước chè ừng ực, cụ khảng khái tuyên bố:
- Còn ruộng thì
mình còn có cái ăn, bây giờ nhận mấy đồng tiền đền bù rồi sau này cả nhà
lấy gì mà ăn. Việc làm thì nhà nước không lo cho mình, tôi thì quyết
chống đến cùng cái chủ trương cướp đất này!
Rồi vì bức xúc quá, mỗi người rộ lên một câu:
- Nếu như họ đền bù cho mình giá cao thì còn được...
- Như thế thì có khác gì cướp không?...
- Lẽ ra xây dựng “nông thôn mới” thì nhà nước phải hỗ trợ thêm cho người dân mới phải, đằng này lại còn ăn cướp của dân...
o0o
Tối
nay Ti vi nhà nước đưa tin về chuyện xây dựng nông thôn mới. Cô phát
thanh viên truyền hình xinh đẹp, với vẻ mặt tươi cười đang đọc bản tin
có nhan đề: “Niềm vui xây dựng nông thôn mới”. Họ nói rằng, khắp nơi
trên cả nước người dân đang hồ hởi xây dựng nông thôn mới. Nhân dân phấn
khởi và tin tưởng tuyệt đối vào chủ trương, đường lối đúng đắn của đảng
và nhà nước, vì thế mà nhiều hộ dân còn hiến cả đất để làm đường giao
thông nông thôn. Hình ảnh minh họa là mấy chú lâu la của nhà nước đứng
bên cạnh chiếc công nông đang nổ phành phạch mà phát biểu những lời đảng
dạy. Nói chung là niềm vui đang tràn ngập khắp làng trên ngõ dưới. Thất
vọng cho người nông dân, và cũng vì quá ngỡ ngàng với cách thức tuyên
truyền trơ trẽn của nhà nước nên tôi tắt phụt cái ti vi cho đỡ tức. Nhà
nước đã bất chấp sự thật, họ chỉ cần tuyên truyền hình thức để lừa bịp
người dân. Nén tiếng thở dài, tôi tự nhủ: - “Biết làm sao được, truyền thông độc quyền mà, nếu như có thông tin tự do thì sẽ khác...”.
Mấy hôm sau, một
tin buồn nữa lại đến với những người nông dân chân chính mà tôi đã gặp,
đó là việc chống đối chủ trương làm đường của họ đã thất bại. Chính
quyền địa phương đã cho máy ủi và máy xúc đến để đào ruộng của dân mà
làm đường. Giá cả đền bù không thay đổi, trong khi giá cho mỗi lô đất ở
vẫn là 300 triệu đồng.
Ti vi và báo đảng
vẫn tràn ngập những thông tin về “xây dựng nông thôn mới” đầy huy hoàng
tráng lệ. Trên những cánh đồng giá rét căm căm, người nông dân vừa đi
theo cái cày vừa quất đen đét vào mông con trâu để mà trút giận, đồng
thời ngâm rằng:
“Ai ơi ai hỡi có hay?
Con trâu (vẫn) đi trước cái cày (vẫn) theo sau...”
Liệu trên đời có ai
lại đi làm những việc vừa mất công sức, tiền của vừa lại không được lợi
ích gì không nhỉ? Ngược lại còn bị thiệt hại đủ điều. Chắc chỉ có người
điên mới làm như vậy, cụ thể ở đây là những người Cộng Sản, thưa quý
vị.

