![]() |
| Chào thân ái và quyết thắng... |
Thế hệ chúng tôi lớn lên không còn chiến tranh, không có tiếng súng
hận thù. Đó là giai đoạn cả nước cùng bắt tay "xây dựng và đi
lên chủ nghĩa xã hội". Thế hệ đi trước, những người lớn tuổi thì có thể hiểu
và thấm thía được cái giá của hai từ “quyết thắng” kia. Nó nhất định phải dành cho
một đối tượng cụ thể nào đó, và đối tượng đó phải thực sự hiện hữu trên cõi đời
này.
Khi đất nước còn chia cắt, cuộc chiến hai miền Nam Bắc đã lấy đi sinh
mạng hàng triệu người con của dân tộc. Không nói thì ai cũng rõ, đó là sự đối
đầu giữa Miền Bắc Cộng Sản và Miền Nam tự do. Nó làm cho đất nước bị
tàn phá, bao khổ đau chồng chất lên dân tộc Việt Nam. Giờ đây người ta đã thấy rõ sự
vô nghĩa của sự hy sinh đó, nó là kết quả của kích động hận thù vì sự phân
biệt ý thức hệ xuẩn ngốc. Nhưng dù sao thì lúc đó đối tượng để người ta “quyết
thắng” cũng được xác định rõ, đó là chế độ Miền Nam Cộng Hòa. Chế độ mà chính
quyền Cộng Sản Miền Bắc gọi là bọn “ngụy quân, ngụy quyền” làm tay sai cho “đế quốc
Mỹ” xâm lược.
Còn bây giờ chiến tranh đã kết thúc, mà người ta vẫn “chào thân ái và quyết thắng”, vậy thì quyết thắng ai đây nhỉ?
Còn bây giờ chiến tranh đã kết thúc, mà người ta vẫn “chào thân ái và quyết thắng”, vậy thì quyết thắng ai đây nhỉ?
Theo tôi hiểu thì cũng có thể giải thích điều đó như thế này, cho dù là
hơi khiên cưỡng. Lúc này chế độ Miền Nam đã không còn, vậy thì vẫn còn có thể
quyết thắng “hệ thống các nước tư bản đế quốc”, theo như cách nói của những
người Cộng sản. Vậy thì ai quyết thắng? Đó là hệ thống các nước Cộng sản do
Liên Xô đứng đầu, trong đó có đất nước Việt Nam chúng ta. Người dân thì quanh
năm đầu tắt mặt tối làm lụng để xây dựng chủ nghĩa xã hội, nên chẳng có thời
gian đâu để mà tìm hiểu và thắc mắc. Có điều họ thấy cái từ “quyết thắng” nghe cũng
ngồ ngộ, mỗi lần như thế cũng lên dây cót tinh thần được chút đỉnh, có thêm
quyết tâm để mà vượt qua cái đói giáp hạt và thiếu thốn thời bao cấp. Tuy
cái đối tượng đáng thương bị đảng ta chiến thắng kia ở tít đâu đâu, nghe có vẻ
mơ hồ, nhưng dù sao lúc đó Liên Xô còn tồn tại, vẫn còn chỗ dựa để mà “quyết
thắng. Vì thế mà cả dân tộc vẫn phải kéo cày để mà nuôi cái tham vọng to lớn
kia của đảng.
Nói thật là người dân sợ cái “quyết thắng” kia của Đảng ghê lắm. Vì Đảng
quyết tâm càng lớn bao nhiêu thì người dân càng khổ bấy nhiêu, càng phải lao
động bằng năm bằng mười hơn xưa. Vì thế mà họ cứ thầm mong là mỗi dịp tết đến
xuân về, các vị lãnh đạo đảng đừng có đọc cái từ “Chào thân ái và quyết thắng” kia
nữa. Nghe mà cứ rờn rợn cả người. Các vị lãnh đạo thì đâu có hiểu nổi khổ đó
của dân, họ vẫn cất lời sang sảng với một vẻ khoan khoái tột độ, như là để sơn
phết và đánh bóng vị thế cá nhân.
Và người dân lại tự hỏi: - Không biết đảng ta “quyết thắng” đến bao
giờ?
Nhưng rồi một sự kiện động trời xẩy ra, giáng một đòn cực mạnh vào cái
niềm tin “quyết thắng” của đảng ta. Ấy là sự sụp đổ của Liên Xô và các nước
Cộng Sản Đông Âu vào các năm 1989 – 1991. Đảng ta lúc đó hụt hẫng vô biên, tiền
đồn Xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ, biết dựa vào đâu để mà “quyết thắng” bây giờ
đây?
Từ đó không ai còn phải nghe cái từ “quyết thắng” trên đài phát thanh
nữa. Ai cũng khấp khởi mừng thầm, chắc mẫm lần này đảng ta sẽ hết đường huênh
hoang.
Ngày nay, mỗi lần có dịp đọc trên đài phát thanh hay truyền hình, người
ta chỉ nghe thấy các vị lãnh đạo đảng kết thúc với câu “Chào thân ái”, nghe cứ
cụt lủn thế nào ấy.
Còn người dân thì vẫn thầm cầu mong rằng, sẽ đến lúc cả cái từ “thân
ái” kia cũng không còn. Vì không ai có tình thân ái với những kẻ đang tâm cướp
đi các quyền tự do dân chủ của nhân dân.
Liệu ai có thể “thân ái” với những kẻ độc tài đã lừa dối và đè đầu cưỡi
cổ nhân dân mình?
