Lời dẫn: Từ nay Minh Văn mở thêm chuyên mục mới Dân Đen Lý Sự nhằm gửi tới
quý vị. Nội dung là những lời đối đáp thông minh, dí dỏm của người dân (Dân Đen)
với đám Lâu la và Quan chức Cộng Sản. Hòng giúp người dân cất lên tiếng nói nhỏ
bé của mình trong một xã hội mà quyền tự do ngôn luận vô cùng thấp kém như Việt
Nam.
Ở Việt Nam chúng ta có một tầng lớp người thấp
cổ bé họng nhất gọi là Dân Đen. Về lý
thì đúng ra họ phải là người làm chủ đất nước như Hiến Pháp quy định, nhưng sau
khi cướp đươc chính quyền thì bị đảng Cộng Sản gạt ra bên lề. Từ đó Dân Đen sống
vật vờ, trở thành đối tượng để đảng bóc lột và đè đầu cưỡi cổ. Họ không có tiếng
nói gì trong xã hội, khi gặp chuyện oan ức mà đi kiện thì lại lâm vào cảnh “con
kiến kiện củ khoai”, cho nên tiền mất tật mang. Đã vậy nào có được yên thân, Dân
Đen luôn bị Lâu la Cộng Sản theo sát
như hình với bóng để mà dân vận, có muốn tránh cũng không được.
Một lần Dân Đen đang mua hàng
ở chợ thì gặp Lâu La Cộng Sản, hắn vỗ
vai Dân Đen rồi cười nhăn nhở:
- Này nhá, ông thấy rồi đó. Chợ búa đông đúc, hàng hoá vật phẩm phong
phú. Không có đảng Cộng Sản thì đâu được như ngày hôm nay?
Rồi hắn vuốt chùm râu lưa thưa, mắt lim dim:
- Còn nhớ khi xưa, dân mình khổ cực lắm. Làm thuê quần quật cả ngày cho
địa chủ mà không đủ ăn. Chợ thì một tháng họp lơ thơ mấy buổi, hàng hoá chẳng có
gì. Nhờ ơn đảng và Bác Hồ, bây giờ ngày nào chợ cũng họp. Hàng hoá ê chề, dân cư
sung túc. Đâu có như ngày xưa...
Biết hắn đang định nói gì, Dân Đen liền ngắt lời:
- Ông có biết từ bấy đến nay đã bao nhiêu năm trôi qua không? Gần 70 năm
rồi đó. Nhật Bản chỉ mất có 20 năm để trở thành cường quốc thứ hai thế giới. Hàn Quốc, Malaysia,
Singapore
phát triển văn minh hiện đại cũng chỉ chừng ấy năm. Thu nhập bình quân đầu người
của họ gấp vài chục lần Việt Nam
ta. Phải rồi, không có Đảng và Bác Hồ thì Việt Nam bây giờ còn phát triển hơn cả Hàn
Quốc, chứ đâu được trở thành một trong những nước nghèo nhất thế giới như hôm
nay...
Bị giáng một đòn khá bất ngờ, Lâu la Cộng Sản hơi chóng mặt. Hắn đưa
tay dụi mắt để lấy lại tinh thần, rồi tiếp tục lên gân:
- Mấy nước đó hoàn cảnh lịch sử khác, họ đâu phải chịu hai cuộc chiến tranh
tàn khốc nhưng thần thánh như Việt Nam ta...
Dân Đen:
- Mỗi nước đều có hoàn cảnh lịch sử riêng. Đất nước Việt Nam có
đủ mọi điều kiện để phát triển giàu mạnh. Tự nhiên thuận lợi, tài nguyên phong
phú, dân cư đông đúc cần cù. Đảng Cộng Sản tự rước lấy hai cuộc chiến giết hại
sinh linh, tàn phá đất nước, còn trách cứ ai? Lịch sử hiện đại, Hàn Quốc có khác
gì mình, có thể nói là anh em sinh đôi, sao bây giờ lại khác nhau một trời một
vực vậy?
Lâu la Cộng Sản tức nổ đom đóm mắt, hắn nhảy cẩng lên như choi choi:
- Tại vì...tại vì...họ không bị các thế lực phản động chống phá...
- Chẳng có ai chống phá các vị cả. Độc tài độc đảng, tham nhũng sai trái
thì đất nước nghèo, dân khổ thôi. Người ta cũng bị bọn khủng bố như các vị phá
hoại mà đất nước vẫn giàu có văn minh đó thôi?
Lâu la Cộng Sản mặt như chàm đổ, đứng im không nói được gì. Vì bức xúc
quá, hắn đưa tay vân vê chòm râu rồi nhổ phứt đi một sợi. Cứ mỗi lần nói chuyện
với Dân Đen mà bị thua và đáp xoáy như vậy, hắn đều có thói quen nhổ một sợi râu.
Đó là lý do vì sao bộ râu của hắn ban đầu rậm rạp, mà nay chỉ còn lơ thơ như lông
giái ngựa.
Không để hắn kịp hoàn hồn, Dân Đen tiếp lời:
- Còn chuyện ông nói nhờ ơn Đảng và Bác Hồ mà chợ ngày nào cũng họp thì
thế này. Chợ thì cứ họp, người tiêu dùng có tiền mà mua hay không mới quan trọng.
Nhà nước quản lý yếu kém, nền kinh tế lạm phát, giá cả tăng vọt thì dân có in được
tiền đâu mà mua sắm? Thêm vào đó nạn thất nghiệp lan tràn, lương lậu thấp kém
không đủ sống thì còn mua bán nổi gì? Vậy chợ ngày nào cũng họp có ích chi?
Lần này thì Lâu la Cộng Sản bí thật sự, hắn điên tiết dứt thêm một sợi
râu nữa, đồng thời lại nhảy như choi choi, tay thì chỉ vào Dân Đen mà hét lên
the thé:
- Bớ người ta! Có kẻ phản động...phản động...

