(Kẻ độc tài nghi ngờ tất cả - kể cả các tôn giáo – vì sợ quyền lực độc tôn của chúng bị lung lay)
(Minh Văn)
Chính sách tôn giáo của nhà cầm quyền
Nhà
nước cộng sản có một chính sách tôn giáo hẳn hoi, vì họ luôn dè chừng
và lo sợ các tôn giáo tố cáo sự vi phạm quyền tự do tôn giáo và tín
ngưỡng. Đây thực chất là một quá trình xóa bỏ tính độc lập và đích thực
của tôn giáo, đặt họ vào vòng kiềm toả và sai khiến của nhà cầm quyền.
Hay nói cách khác là bắt Chúa Jesu và Đức phật…phải ở dưới chân C.Mác và
phải phục tùng học thuyết của vị này. Thay thế các giám mục của giáo
hội, sư trụ trì bằng người của nhà nước, các vị này vì thế mà nói theo
những gì mà nhà nước sai khiến thay vì rao giảng đạo pháp của tôn giáo
mình. Chính quyền thực thi một chính sách tôn giáo cực kỳ phản động và
độc ác trong suốt thời kỳ từ các năm 1954 – 1975 tại miền bắc, đặc biệt
là với đạo Thiên chúa. Trong thời gian này họ bắt giam hoặc đưa đi đày
những giáo sĩ vốn trung thành với nhà thờ chính thống, không chịu tin
theo học thuyết cộng sản. Vô số các giáo sĩ đã chết trong lao tù, mà
tiêu biểu trong số đó là nhà tù Cổng Trời khét tiếng.
Uỷ ban tôn giáo
Tại
các cơ quan nhà nước từ trung ương đến địa phương đều có một cái gọi là
“Uỷ ban tôn giáo” để thực thi chính sách kiềm toả tôn giáo. Các uỷ ban
tôn giáo này tiến hành các hoạt động chia rẽ Lương (là những người không có đạo) Giáo (Những người theo đạo công giáo),
chia rẽ nội bộ cộng đồng những người theo đạo. Tham mưu cho chính quyền
địa phương để có chính sách phù hợp và kịp thời trong việc kiềm toả sự
ảnh hưởng của nhà thờ trong dân chúng. Họ lôi kéo các giáo sĩ đứng về
phía mình, gây chia rẽ và hoang mang cho cộng đồng người thiên chúa
giáo. Về mặt hình thức thì Hiến pháp của nhà nước có ghi: “Tất cả các
công dân đều có quyền theo hay không theo một tôn giáo nào”. Mới nghe
qua thì chúng ta lầm tưởng là tự do tôn giáo có ở Việt nam, quyền tự do
hành đạo được thực thi. Nhưng sự thực thì ngược lại, các tôn giáo bị
kiểm soát và cản trở. Nếu không thì tồn tại cái “uỷ ban tôn giáo” để làm
gì, thưa quý vị?! Đạo phật cũng không ngoài tình trạng đó, cũng phải
được đặt trong sự kiềm toả của chính quyền. Đã xuất hiện một tầng lớp
nhà sư mới có thể ăn thịt chó thoải mái hay phóng xe máy ở tốc độ cao
trong khi mặt đỏ phừng vì bia rượu. Giờ đây các nhà sư không nói đến
giáo lý nhà phật nữa, mà nói tương tự những điều các quan chức chính
quyền thường nói để tuyên truyền cho nhà nước mỗi khi lên các phương
tiện thông tin đại chúng.
Công an tôn giáo
Chính
quyền có hẳn một lực lượng công an tôn giáo trong việc hoàn thiện bộ
máy nhà nước độc tài toàn trị của mình. Lực lượng này được đào tạo để
đối phó với các hoạt động tôn giáo, theo dõi và giám sát các cơ sở tôn
giáo không phải là quốc doanh. Những kẻ đồ tể này chuyên bắt bớ và hành
hung các tín đồ phật tử, giáo dân theo lệnh của chính quyền. Luôn bị
chính quyền theo dõi và giám sát, các xứ đạo luôn cảm thấy tín ngưỡng
thiêng liêng của mình bị cấm cản và xúc phạm nên thường xuyên xảy ra
những cuộc phản đối nhà nước. Và mỗi khi các giáo dân lên tiếng phản
đối sự vi phạm của chính quyền đối với tự do tín ngưỡng, thì lực lượng
công an tôn giáo này góp phần đắc lực trong việc theo dõi và đàn áp họ.
Kiềm toả, đàn áp và bắt bớ
Chính
vì nhà nước độc tài bắt người dân phải phục tùng và tôn thờ họ như một
thứ tôn giáo nên các tôn giáo khác đều bị coi là đối thủ của họ. Với vẻ
mặt đầy thú tính, những kẻ cầm quyền tỏ ra thích thú khi thấy những ánh
mắt sợ hải của dân chúng, ở các giáo sĩ và nhà sư trước sức mạnh của bạo
quyền.
- Quốc doanh hoá tôn giáo:
Với mục đích thâu tóm toàn bộ giới Phật giáo, nhà cầm quyền lập ra “Hội đồng trị sự Phật giáo trung ương”,
với người đứng đầu hội đồng trị sự cùng các chức sắc tôn giáo khác là
người của nhà nước. Tại các địa phương, các vị sư trụ trì quốc doanh
được ở trong những ngôi chùa do nhà nước mới xây, to đẹp và lộng lẫy.
Những ngôi chùa này được xây với tiến độ rất nhanh vì bê tông hoá. Nhà
cầm quyền giới thiệu với giới phật tử hay du khách thập phương rằng đó
là phật giáo việt nam. Để chứng tỏ với thế giới rằng ở Việt Nam có tự do
tôn giáo, họ đăng cai đại hội phật giáo thế giới với sự đầu tư và chuẩn
bị của nhà nước. Điều mà mọi người ấn tượng nhất là hình ảnh một chức
sắc cao cấp quốc doanh mình mặc áo cà sa đón tiếp các quan khách quốc
tế. Trước ống kính truyền hình, vị sư này xăm xăm bước đi như là một vận
động viên điền kinh vậy, đôi mắt thì loé lên những tia sáng dục vọng
của vật chất và quyền lực. Đến nước này thì hẳn ai cũng nghĩ đến câu: “Áo cà sa không làm nên nhà sư”.
- Đàn áp và bắt bớ:
Để
chống lại tiến trình quốc doanh hoá tôn giáo, nhiều giáo sĩ và hoà
thượng chân chính đã dấn thân đấu tranh cho đạo pháp, cho công lý và hoà
bình. Hẳn những người có lương tri trên thế giới không thể quên được
hình ảnh người tù nhân lương tâm nổi tiếng là linh mục Nguyễn Văn Lý bị
bịt miệng trong phiên toà xét xử chính ông. Vị linh mục can trường
này bị chính quyền bỏ tù vì đã đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhân
quyền của người dân Việt nam.
Trong
những vụ tranh chấp đất đai với chính quyền (phần đất đai và cơ sở tôn
giáo bị nhà nước trưng dụng) các giáo dân đã bị đàn áp, bắt bớ và nhiều
người trong số họ phải ngồi tù. Với tấm lòng từ bi quảng đại của sứ đồ
đức phật, hoà thượng Thích Quảng Độ đã dấn thân cho đạo pháp, cứu khổ
cứu nạn cho chúng sinh là nạn nhân của chế độ độc tài. Không thể ngồi
yên nhìn thấy chúng sinh lâm nạn, ngài đã ra tay cứu giúp những người
dân oan vốn là nạn nhân của những nổi bất công của chính quyền. Không
thể đòi được chân lý, họ còn bị chính quyền đàn áp và đối xử tàn tệ. Và
trong con mắt họ, hoà thượng Thích Quảng Độ là hiện thân của đức Phật từ
bi giáng thế để cứu giúp họ qua cơn khổ nạn. Vì những hành động nhân ái
trên mà ngài đã bị chính quyền độc tài bắt bớ, sách nhiễu và cuối cùng
bị quản thúc trong chính ngôi chùa mà ngài đang trụ trì. Ngài cũng đang
hết lòng tranh đấu cho một “Giáo hội Việt Nam thống nhất”, để có ngày
giới phật tử được về bên toà sen của đức Phật thay vì chịu sự sai khiến
của quỷ dữ. Biết bao những người khác nữa vì dấn thân bảo vệ chính đạo
mà bị những kẻ bá đạo ra tay đàn áp như: Hoà thượng Thích Không Tánh,
mục sư Dương Kim Khải, các vị giáo sĩ hội thánh chuồng bò (Vì bị chính quyền tịch thu cơ sở tín ngưỡng mà phải dùng một nơi mà trước kia là chuồng bò để làm nơi sinh hoạt tôn giáo), hay các tín đồ của phật giáo Hoà Hảo…;
Tương lai nào cho kẻ đàn áp tôn giáo?
Tự
do tư tưởng và tự do tôn giáo là quyền căn bản của con người. Đàn áp và
chà đạp lên tín ngưỡng của người dân là hành vi thô bạo của một chế độ
độc tài và những tên bạo chúa. Thực là phi lý và bỉ ổi khi một nhà nước
mà luôn nhìn các tôn giáo với con mắt hằn học và thù địch, coi họ như là
đối thủ và trở ngại của chính quyền. Chỉ có một chế độ độc tài thì mới
hành xử như vậy, coi tôn giáo là vật cản trên con đường lừa dối và cai
trị người dân, coi tôn giáo là kẻ đã làm ảnh hưởng đến quyền lực độc tôn
của mình. Những người theo đuổi các tín ngưỡng của mình chỉ mong muốn
được tự do hành đạo, sống cuộc sống của một người tu hành hay được bình
an thờ phượng chúa. Những ý muốn cao quý và chính đáng đó đã gặp một vật
cản xấu xa và tàn ác trên con đường đến với đức tin, đó là chế độ độc
tài. Đức tin bị dối lừa, con đường tìm đến với sự bình an tâm hồn của
người dân Việt còn lắm chông gai. Sự nghi kị và phân biệt đã làm cho đức
tin bị xói mòn, những tín đồ sùng đạo bị hành hạ cả về thể xác lẫn tâm
hồn. Nhân danh những đức tin và lý tưởng tốt đẹp bị xúc phạm và cấm
đoán, chúng ta lớn tiếng khẳng định rằng: - Một chế độ xã hội tồn tại
dựa trên sự phân biệt ý thức hệ, ắt dẫn đến diệt vong!
